Tin không lề

Tin nóng: Chính phủ Việt Nam chính thức thua kiện Trịnh Vĩnh Bình tại Tòa án Quốc tế


Triệu phú Trịnh Vĩnh Bình là một trong những Việt kiều đầu tiên trở về nước đầu tư sau khi Việt Nam mở cửa.


Tòa án Trọng tài Quốc tế vừa gửi thông báo thắng kiện cho ông Trịnh Vĩnh Bình, người đã theo đuổi vụ kiện xuyên thế kỷ đối với chính phủ Việt Nam. Theo đó, chính phủ Việt Nam buộc phải bồi thường cho triệu phú người Hà Lan gốc Việt tổng cộng 37.581.596 đôla thiệt hại và gần 7,9 triệu đôla án phí.


Đây được xem là một sự kiện chưa từng có đối với chính phủ Việt Nam khi phải bồi thường số tiền lớn như vậy cho một doanh nhân gốc Việt vì đã chiếm đoạt sai trái tài sản đầu tư của họ tại Việt Nam.


Trong thông báo kèm theo phán quyết dài gần 200 trang gửi cho ông Trịnh Vĩnh Bình mà VOA đọc được, Tòa án Quốc tế nói rằng bên bị đơn (chính phủ Việt Nam) đã vi phạm Điều khoản 3(1) về Đối xử Công bằng và Thỏa đáng, và Điều 6 về trưng thu trong Hiệp định Khuyến khích và Bảo hộ đầu tư lẫn nhau giữa Vương quốc Hà Lan và nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.


Tòa cũng yêu cầu chính phủ Việt Nam bồi thường cho ông Bình 27.518.596 đôla cho phần tài sản đã chiếm của ông, 10 triệu đôla cho "thiệt hại tinh thần", 786.672,71 đôla cho án phí ở Tòa án Quốc tế và 7.111.170,94 đôla cho chi phí pháp lý, luật sư.


Trả lời VOA ngay sau khi nhận được thông báo thắng kiện từ Tòa án Quốc tế, triệu phú đã hơn 70 tuổi xúc động nói: “Qua hơn 20 năm tranh đấu để đòi lại công lý, tôi thấy con đường Tòa án Quốc tế là rất tốt. Họ rất công tâm. Họ xử trắng ra trắng, đen ra đen. Cho nên về mặt luật pháp, công lý thì vụ này là rất rõ ràng. Tòa án đã cho mình thấy là những gì mình trông đợi ở Tòa án để cảnh báo chính phủ Việt Nam về những việc làm sai trái của họ, những gì đang xảy ra hằng ngày ở Việt Nam và vẫn đang tiếp tục xảy ra, thì họ phải điều chỉnh lại”.


Triệu phú gốc Việt nói rằng ông hy vọng vụ kiện của ông sẽ mở ra một con đường cho những người dân khác mất đất đai, tài sản tại Việt Nam muốn giành lại công lý.


“Đây có thể là một dấu hiệu cho chính phủ Việt Nam thấy rằng những ngày tới đây, họ không nên khinh xuất bắt bớ người vô tội hoặc để cho con ông cháu cha, những người có thế lực, vây cánh chiếm đoạt tài sản một cách vô tội vạ, chiếm đoạt một cách hợp pháp bằng cách ‘cưỡng chế’ theo luật pháp Việt Nam, nhưng dĩ nhiên, theo luật pháp quốc tế thì đây là một sự vi phạm trắng trợn”.


Ông cảnh báo chính phủ Việt Nam “hãy coi chừng” vì từ vụ kiện của ông, người dân Việt Nam sẽ “có cơ sở” để tiếp tục khởi kiện trong tương lai.


Xuất phát của vụ kiện xuyên thế kỷ bắt đầu từ những năm thập niên 1990, khi ông Trịnh Vĩnh Bình, khi đó là triệu phú rất thành công ở Hà Lan với biệt danh “Vua Chả Giò”, trở về Việt Nam đầu tư theo tiếng gọi “Về nước đầu tư” của Hà Nội.


Ông Trịnh Vĩnh Bình quyết định trở về nước đầu tư.


Sau khi quyết định bán cơ sở kinh doanh tại Hà Lan, ông Bình đã mang về nước 2.338.250 đôla và 96 ký vàng sau 60 lần nhập cảnh, bắt đầu từ năm 1990, với sự hỗ trợ của Đại sứ quán, Tổng cục hải quan Việt Nam và Hải quan sân bay Tân Sơn Nhất.


Về nước, ông bắt tay vào kinh doanh trong nhiều lĩnh vực: khách sạn, thủy hải sản, xuất khẩu, nông sản, rau quả, trồng rừng… Nhưng chiến lược nhất, có lẽ là lãnh vực đất đai, vì theo như lời ông, “tôi có những bài toán lâu dài chứ không phải như Việt Nam nói là kinh doanh địa ốc”. Cứ như thế, trong vòng hơn 6 năm, giá trị số vốn ban đầu ông Bình đưa về Việt Nam được nhân lên hơn 8 lần.


Theo lời cựu Đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng, nói với VOA, ông Bình đã trở nên “thành công và khá nổi tiếng ở Việt Nam” vào thời điểm đó nhờ tính năng động, chủ động và nhạy bén trong kinh doanh.


Tuy nhiên, sự thành công quá nhanh của ông Bình tại Việt Nam đã gây ra “sức cuốn hút không bình thường”, theo lời của cựu Đại sứ Việt Nam. Ông bị rơi vào những cái “bẫy” của các thế lực “đục nước béo cò”.


Bộ sưu tập xe-một trong số rất nhiều tài sản của ông Bình tại Việt Nam.


Ngày 5/12/1996, ông Trịnh Vĩnh Bình chính thức bị bắt với cáo buộc tội “trốn thuế”. Cáo buộc ban đầu này sau đó nhanh chóng được chuyển đổi thành “vi phạm các quy định về quản lý đất đai” và tội “hối lộ” vì thiếu căn cứ.


Ông Trịnh Vĩnh Bình bị tạm giam hơn 18 tháng trước khi được đưa ra xét xử. Trong thời gian này, ông Bình cho biết ông không được phép tự ý chọn luật sư, mà PA 24 chỉ định luật sư cho ông và buộc ông phải trả 50 triệu đồng cho luật sư này.


Ông Bình kể với VOA rằng điều kiện giam giữ khắc nghiệt trong thời gian này đã khiến ông suy sụp hoàn toàn và từng nghĩ đến chuyện tự tử.


Tháng 8/1998, Tòa án Nhân dân tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu tuyên án 13 năm tù đối với ông Trịnh Vĩnh Bình về tội vi phạm các quy định về quản lý và bảo vệ đất đai và tội đưa hối lộ, phạt 400 triệu đồng, tịch thu tài sản được cho là “sang nhượng bất hợp pháp”.


Báo Công An Nhân Dân ngày 6/6/2005 cho biết đến ngày ông Bình bị Cơ quan An ninh Điều tra tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu bắt giữ (5/12/1996), ông nắm trong tay 11 căn nhà, 114 nền nhà và 2.847.745 m2 đất.


Ông Bình tham quan địa điểm đầu tư tiềm năng tại Việt Nam vào tháng 4/1990.


Ngày 25/2/1999, Đại sứ quán Vương quốc Hà Lan có thư khẩn gửi Bộ Ngoại giao Việt Nam, yêu cầu chính phủ Việt Nam hoãn thi hành án cho trường hợp của ông Trịnh Vĩnh Bình cho đến khi các chính sách mới về chính sách đầu tư tại Việt Nam được làm rõ.


Sau bản án sơ thẩm, ông Bình đã kháng cáo, gửi đơn thư khiếu nại, cầu cứu lên khắp các cơ quan nhà nước, thậm chí lên các quan chức cấp cao ở trung ương và cũng đã có những chỉ đạo can thiệp từ Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thủ tướng Phan Văn Khải, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm và một số giới chức khác.


Tuy nhiên, nỗ lực của ông Bình và một số quan chức Việt Nam, lẫn phía Hà Lan đều không mang lại hiệu quả. Lý do, theo lời cựu Đại sứ Việt Nam Đinh Hoàng Thắng nói với VOA rằng “Việt Nam có câu ‘đục nước béo cò’ có lẽ khá đúng trong trường hợp này. Mà ‘cò’ ở đây lại là những con cò lớn và nhiều khi không xuất đầu lộ diện.”


Vị cựu Đại sứ này thừa nhận rằng vụ án Trịnh Vĩnh Bình đã gây ra rất nhiều căng thẳng ngoại giao giữa Việt Nam và Hà Lan vào thời điểm đó.


Sau phiên phúc thẩm, bản án của ông Trịnh Vĩnh Bình giảm từ 13 năm xuống thành 11 năm tù (năm 1999). Báo Thanh Niên ngày 14/7/2012 cho hay nhiều tài sản (nhà và đất) của ông Bình được tòa phúc thẩm giao cho UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu và Đồng Nai tịch thu. Hai cơ sở sản xuất (diện tích gần 40.000 m2) cùng 9 căn nhà trên địa bàn tỉnh được UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu giao cho Cục Thi hành án dân sự bán đấu giá.


“Phiên xử sơ thẩm đến phúc thẩm không thay đổi gì mấy. Tôi thấy tình hình không êm rồi. Họ có giấy triệu tập tôi trở lại trại tù. Họ cho tôi thời gian 7 ngày. Trong thời gian đó, tôi tiếp tục làm đơn khiếu nại, nhưng thấy không êm rồi. Tới giờ chót, tức ngày hôm sau đi trình diện thì tôi trốn,” ông Bình nói với VOA.


Sau khi ra khỏi Việt Nam, ông Bình đã nộp đơn kiện chính phủ Việt Nam ra tòa trọng tài quốc tế. Hai bên “dàn xếp” ngoài tòa vào năm 2005 và Việt Nam đền ông Bình 15 triệu đôla, miễn án, tạo điều kiện cho ông Bình trở lại Việt Nam, đồng thời hoàn trả tài sản đã tịch biên.


Tuy nhiên, vào thời điểm đó, tin tức về vụ kiện đã bị cắt đứt hoàn toàn, cả trong nước lẫn quốc tế. Nguyên nhân, theo lời ông Bình, là vì đây là điều kiện phía Việt Nam đưa ra trong Thỏa thuận: Không tiết lộ thông tin cho truyền thông, báo chí.


Tháng 1/2015, ông Trịnh Vĩnh Bình quyết định khởi kiện Chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế lần thứ hai vì theo lời ông Bình, người cho là mình đã “bị lừa”, thì chính phủ Việt Nam đã lần lữa không trả lại bất kỳ tài sản nào cho ông ngoài số tiền bồi thường trên.


VOA.

Đường dây thầy bói lũng đoạn hệ thống chính trị




Nghe nói một Bí thư Đảng cấp thành phố (nhiệm kỳ trước) tập hợp quanh mình khoảng vài chục thầy bói, đủ các “chuyên ngành”. Mọi đường đi nước bước, mọi chuyện rắc rối ông đều dùng các thầy làm “tham mưu”.

Đối với một số việc, ông còn mời cả thầy bói ở Hồng Kông sang. Không biết các thầy bói đã chỉ cho ông làm thành công được những việc gì, nhưng việc các thầy hoạch định đường đi nước bước cho ông vào Bộ Chính trị thì thất bại.

“Thầy bói” mà tôi nói ở đây bao gồm cả sư sãi truyền bá mê tín dị đoan như ông sư trụ trì chùa Ba Vàng, các “nhà ngoại cảm”, thầy đoán mộng, thầy phù thủy, thầy địa lý, thầy coi tướng, thầy đoán hậu vận và bói toán các loại.

Hoạt động lừa đảo của các “nhà ngoại cảm” lấy xương động vật làm “hài cốt liệt sĩ” ăn không biết bao nhiêu là tiền của các gia đình liệt sĩ đã bị phát hiện, một số đã phải vào tù. Điều lạ lùng là hoạt động “ngoại cảm” này được một số cơ quan khoa học và một số cơ quan của nhà nước bảo kê, trong đó đã lộ ra một cơ quan như Ngân hàng chính sách trong một vụ án nhiều người đã biết.

Các đường dây “ngoại cảm” được sự che chắn bởi một số quan chức cấp cao, sử dụng một số phương tiện truyền thông của Đảng và Nhà nước để quảng bá, có sức mạnh rất đáng sợ đối với những ai chống lại chúng.

Trong khi đường dây “ngoại cảm” rất dễ nhận ra vì chúng ngang nhiên xuất hiện trên truyền thông, thì hoạt động của “đội ngũ” các thầy bói khác rất ít người nhìn thấy. Một quan chức cấp cao trọng dụng một thầy bói, thầy bói đó sẽ được thuộc hạ và những quan chức nằm trong vòng chi phối của quan chức cấp cao kia cũng sẽ trọng dụng, hoặc là do các quan chức này tin vào thứ mà cấp trên của mình tin, hoặc là cho hợp gu với sếp.

Quan chức cấp càng cao thì ông/bà thầy bói này càng có thế lực. Hắn ta giúp cho chủ của mình kiểm soát tư tưởng của thuộc hạ và những người trong vòng chi phối, dùng thần thánh để điều khiển họ.

Bản thân các thầy bói lại liên kết với nhau thành các đường dây riêng. Những đường dây thầy bói cùng với đường dây của các nhóm lợi ích hợp lại thành một ma trận vô cùng kinh dị. Ma trận này vận hành mua quan bán chức, chạy dự án, bòn rút công quỹ, rửa tiền và lũng đoạn hệ thống chính trị.

Nghe nói Vũ nhôm và quan thầy cũng điều khiển một đường dây thầy bói.

Đại khái là như thế, lúc nào rảnh sẽ viết tiếp.

Hoàng Hải Vân.

Lò Trọng mới đốt củi TW, sao củi Bến Tre chưa đụng tới?


Một đứa trẻ bất hạnh lang thang ngoài đường ăn cắp chiếc xe đạp hay bắt một con chó thì bị tạm giam, khởi tố, truy tố, xét xử công khai và phải ở tù giam. Trong khi một UVTW Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre như ông Hùynh Văn Be bỏ túi hàng nghìn tỷ đồng tiền xương máu của Nhân dân đóng góp từ thuế lẽ nào không ai quan tâm xử lý? Hay vì ông Be, ông Hủ là ông Trời con?


Huỳnh Văn Be (Ba Phương Hùng) lúc còn làm Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre.



Bản tin VNTB ngày 18/3/2019, đăng bài: “Lò Trọng mới đốt củi TW, sao củi địa phương chưa đụng tới?” phản ánh trung thực về những hành vi cố ý làm trái của ông Huỳnh Văn Be, vốn là UVTWĐ, Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre. 


Hành vi nguy hiểm nhất là ông Be từng dùng điện thoại chỉ đạo cho Giám đốc nhiều chi nhánh ngân hàng đóng trên địa bàn tỉnh, trong đó nhiều nhất là Chi nhánh Ngân hàng Đầu tư và Phát triển tỉnh Bến Tre cùng các chi nhánh khác cho Công ty Huy Thuận vay trên 2.300 tỷ đồng nay Công ty này không còn khả năng trả nợ. Nhiều Giám đốc chi nhánh ngân hàng như ông Huỳnh, ông Duyệt, ông Thanh, ông Thành...đã bị kỷ luật và xin di chuyển đi tỉnh khác. Tất nhiên là những cá nhân này không giám thu hồi nợ ở Công ty Huy Thuận vì trước lúc cho vay các cá nhân này đã “trấn lột” trước từ 10-12% trên tổng vốn vay. Bài thuốc bây giờ là “ ngậm đắng nuốt cay chờ ngày vào lò ”. 


Còn chuyện ông Huỳnh Văn Be (Ba Phương Hùng) lúc còn làm Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre, ông Be đã chỉ đạo các cơ quan chức năng bán chỉ định (không thông qua đấu thầu) tất cả những doanh nghiệp có 100% vốn Nhà nước của tỉnh Bến Tre cho tên Thành - Giám đốc Ngân hàng tư nhân Sacombank gây thất thoát ngân sách Nhà nước nhiều nghìn tỷ đồng. Dư luận cho rằng số tiền ngân sách chui vào túi ông Be hàng nghìn tỷ đồng là điều đương nhiên. Các Công ty có vốn Nhà nước lớn nhất tỉnh đã bị ông Huỳnh Văn Be thôn tính bán với giá rẻ mạt như bèo. Đó là, Công ty Xây Dựng tỉnh Bến Tre có 7.560 m2 đất vàng nằm ở hai vị trí mặt tiền của hai con đường đắc địa nhất tỉnh và toàn bộ trụ sở, xe cộ, thiết bị máy móc nhà xưởng với giá 18,4 tỷ đồng. Số tiền này ông Thành chỉ sang nhượng lại 1.000m2 đất cũng đủ thu hồi vốn. Kế đến là Công ty Du lịch tỉnh Bến Tre, ông Be bán chỉ định cho ông Thành với giá 19,5 tỷ đồng. Ông Thành vừa mua xong đem bán căn nhà lầu vốn là Văn phòng Đại diện của Công ty Du lịch Bến Tre tại đường Bùi Thị Xuân, Quận 1, TP. HCM đã thu lại 21,5 tỷ đồng. Tên Thành lời toàn bộ tài sản của Công ty Du lịch ở tỉnh Bến Tre xã xây dựng suốt 40 năm qua. Tiếp đến là Công ty Thương mại Trúc Giang của Ban Tài chính Quản trị Tỉnh uỷ. Công ty xuất nhập khẩu của tỉnh. Công ty Cơ khí của tỉnh. Ông Be còn cho di dời Bệnh viện Đa Khoa Thành phố Bến Tre ra ngoại ô để ông thôn tính bán luôn diện tích đất này cho thằng cháu nuôi là Giám đốc Công ty Huy Thuận. Khi người cháu nuôi không còn tiền thanh toán thì ông Be lại bán chỉ định luôn cho tên Thành- Giám đốc Sacombank. 


Chưa hết, chuyện ông Be lấy tiền công đi xin dự án ở Trung ương là câu chuyện bi đát cho một tỉnh nghèo. Khi ông Be ra Hà Nội xin dự án xây dựng một đoạn đường nội bộ ở Khu công nghiệp Giao Long thuộc huyện Châu Thành. Số tiền ông xin được 48 tỷ đồng. Ông Be bảo ông chung chi cho Bộ GTVT 24 tỷ. Số còn lại là tiền công của ông. Sau khi phát hiện vụ tiêu cực này, ông Nguyễn Thái Xây (Nguyễn Hữu Tâm) hay còn gọi là “ Chín Hữu Tân ” lúc bấy giờ là Chủ tịch UBND tỉnh Bến Tre phản đối ra mặt về chuyện hút máu này. Ông Be đành chia cho ông chín Hữu Tâm 04 tỷ đồng để trám miệng Chủ tịch UBND tỉnh. Câu chuyện người dân Bến Tre đồn đại, bức xúc về ông Be hiện có 4 căn biệt thự ở Phú Mỹ Hưng và 2 c8n ở Quận 1, TP. HCM là chuyện có thật. Ngoài ra ông Be còn giành quyền của cơ quan hành pháp bán chỉ định rất nhiều khu đất vàng để được lại quả số tiền khủng. 


VNTB yêu cầu ông Trọng cũng cần đưa lò vào các tỉnh lẻ để đốt luôn số củi mục đang lên nấm độc gây ô nhiễm môi trường. Vì một đứa trẻ bất hạnh lang thang ngoài đường ăn cắp chiếc xe đạp hay bắt một con chó thì bị tạm giam, khởi tố, truy tố, xét xử công khai và phải ở tù giam. Trong khi một UVTW Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre như ông Hùynh Văn Be bỏ túi hàng nghìn tỷ đồng tiền xương máu của Nhân dân đóng góp từ thuế lẽ nào không ai quan tâm xử lý? Hay vì ông Be, ông Hủ là ông Trời con?
VNTB,

‘Lò Trọng’ mới đốt củi TW, sao củi địa phương chưa đụng tới ?


Chuyện ông B, nguyên UVTWĐ, Bí thư Tỉnh uỷ của một tỉnh nghèo nhất nhì khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Trước khi nghỉ hưu, ông B đã “truy thu” xương máu, công lao của đồng đội năm xưa để hối lộ và lập hồ sơ tự phong Anh hùng LLVTND. Hành vi này làm tất cả cán bộ lão thành cách mạng, cán bộ nghỉ hưu ở tỉnh này xôn xao náo động, họ uất ức, phẫn nộ, chưởi bới, phản kháng bằng nhiều hình thức. 

Chuyện ông B, nguyên UVTWĐ, Bí thư Tỉnh uỷ của một tỉnh nghèo nhất nhì khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Trước khi nghỉ hưu, ông B đã “truy thu” xương máu, công lao của đồng đội năm xưa để hối lộ và lập hồ sơ tự phong Anh hùng LLVTND. Hành vi này làm tất cả cán bộ lão thành cách mạng, cán bộ nghỉ hưu ở tỉnh này xôn xao náo động, họ uất ức, phẫn nộ, chưởi bới, phản kháng bằng nhiều hình thức. Tuy báo chí công luận trong nước lên án mạnh mẽ, dẫn trích lời bức xúc của rất nhiều cán bộ lão thành cách mạng phát biểu thẳng thắn trên công luận. Chúng tôi đã về tỉnh này tìm hiểu và đọc kỹ lịch sử Đảng CS của huyện nơi ông B công tác và cũng đọc lịch sử Đảng CS của tỉnh này suốt thời kỳ từ 1930-1975, không hề thấy một dòng nào ghi nhận những trận đánh ác liệt trên chiến trường của ông B tham gia. Trong khi tất cả các anh hùng của tỉnh này thì 2 cuốn lịch sử Đảng của huyện và của tỉnh đều ghi chép rõ ràng, tên tuổi, trận đánh và công lao to lớn của họ ? Lẽ nào ông B thuộc loại “ anh hùng núp?” để chui sâu leo cao. Trong cuốn lịch sử của tỉnh đội tỉnh này chỉ ghi ông B là “ y tá ” trong một đơn vị và không có bất cứ thành tích gì lớn lao! 

Tệ hại hơn là trong 2 nhiệm kỳ ông B làm Chủ tịch UBND tỉnh và Bí thư Tỉnh uỷ, ông xin kinh phí xây dựng 2 cái cầu lớn nhất khu vực. Ông thương một đứa cháu ba-zơ không có nguồn gốc. Thế mà ông đưa vào làm Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp trẻ của tỉnh. Ông lại đưa vào ứng cử Đại biểu Quốc hội 2 nhiệm kì, rồi HĐND tỉnh 2 nhiệm kỳ. Uỷ viên BCH Tỉnh uỷ 2 nhiệm kì. Rất may là cán bộ của tỉnh đã tỉnh táo và sáng suốt loại bỏ ngay tên này ra khỏi danh sách. Ông B còn gọi hàng trăm cú điện thoại, và gặp trực tiếp nhiều Giám đốc các chi nhánh ngân hàng trong tỉnh buộc họ phải cho đứa cháu nuôi của ông vay tổng cộng trên 2.300 tỷ đồng để “cậu tú” nuôi trồng thuỷ sản và đem tới Sóc Trăng, Hậu Giang, Cần Thơ, Kiên Giang, Cà Mau cho vay nặng lãi 12-14%/ tháng. 


Gian xảo và dối trá nhất là khi TW cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ trong toàn tỉnh vay vốn sản xuất kinh doanh khoảng 300 tỷ đồng. Ông B dẫn mình cậu cháu nuôi với tư cách là Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp trẻ của tỉnh ra Hà Nội cuỗm hết. Khi còn một số thủ tục vướng mắc, ông B nhờ ông T - TTTCP giúp đỡ can thiệp. Rút được vốn, ông ta cho cậu cháu nuôi này vay lại 3% lãi suất/tháng. Mừng quá, cướp được của công làm của riêng. Cậu cháu nuôi mua một loạt xe hơi đời mới tặng nhiều “sếp lớn của tỉnh”. 


Sau một thời gian kinh doanh nuôi trồng thuỷ sản, cháu nuôi bị phá sản, nhiều GĐ chi nhánh ngân hàng như ông D, ông H, ong T...bị kỷ luật chạy chọt chuyển đi nơi khác. Thấy giật mình với số tiền nợ hơn 2.300 tỷ của đứa cháu nuôi bị phá sản không còn đồng nào trả nợ ngân hàng. Ông B đưa ngay chiếc xe hơi đời mới xịn “ Lexus ” 7 chổ trả lại cho cậu cháu nuôi: “ ngày xưa mày làm ăn được, mày cho tao, bây giờ thấy mày phá sản tao trả lại mày ! ”. 

Chưa hết, với mức lương Bí thư Tỉnh uỷ, vợ ông ở nhà nuôi heo đực, không biết nguồn tiền ông thu được từ đâu mà có ? Bà B đi du lịch 23 chuyến ngao du, ngáo đá khắp thế giới. Còn ông, những năm trước đây hàng tháng ông cầm hàng chục cuốn sổ tiết kiệm ở nhiều ngân hàng với số tiền gốc trên dưới 300 tỷ đồng. Thời gian gần đây,ông rút bớt tiết kiệm để mua 4 căn biệt thự ở Phú Mỹ Hưng và 2 căn ở ngay Quận 1 -TP.HCM. Đó là chưa kể nhiều căn nhà sang trọng tại tỉnh và nhiều ha đất vàng do ông tạo ra từ nguồn tài chính bất minh. Khi thấy dư luận xôn xao, chúng tôi về tỉnh này hỏi chuyện qua các cụ cán bộ cách mạng lão thành và cán bộ lớn đương chức thì họ đều cho biết: “ Ông B có được nguồn tiền bẩn khổng lồ là nhờ xây 2 cái cầu cho tỉnh lớn nhất khu vực. Kế đến là ông nhờ thằng cháu nuôi hối lộ. Vì hiện nay tên HT này đang nợ các ngân hàng hơn 2.300 tỷ đồng không còn đồng nào trả nợ.” 


Các cụ còn cho biết thêm, ở cái tỉnh này có tên GĐ CA chiếm nhà đất bất chính, bảo kê cho bọn tội phạm làm hồ sơ giả cấp visa cho bọn tội phạm từ nhiều tỉnh khác đến đây làm thủ tục trốn ra nước ngoài hợp pháp để tên GĐ này thu nguồn lợi bất chính khổng lồ. Rồi chuyện rất nhiều vụ tham ô tham nhũng ngân sách xảy ra ở tỉnh này mà ông B đều bỏ qua và nhấn chìm! Nguyên nhân là vì hàng chục cán bộ là Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ tỉnh này đều thi nhau cướp nhà của nhà nước mà báo chí đã từng đăng tải gọi đây là: “ Vườn phố Thường vụ!” Nhiều cán bộ lão thành cách mạng, nguyên là Bí thư, Chủ tịch tỉnh hỏi thẳng ông B: - Tiền đâu mà nhiều vậy, dư luận cho rằng có hiện tượng tham nhũng phải không? Ông B đáp: - Tay Hai Quang - Phó Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ vừa tham ô, vừa gây thất thoát, vừa lập quỹ đen hàng trăm tỷ đồng mà vẫn hạ cánh an toàn. Sao dư luận không ai lên tiếng? Có làm có hưởng, sợ đách gì?


Các ngành chức năng bảo vệ pháp luật ở TW cần sớm sờ tới vụ trên 2.300 tỷ đồng vốn vay ngân hàng mà các GĐ của nhiều chi nhánh ngân hàng đóng tại tỉnh này không dám đòi nợ. Sợ bị lộ về hành vi trước khi cho vay bọn chúng đã nuốt trên 10% trước rồi! Dư luận cho rằng, nếu ông Trọng sớm có chỉ đạo các đệ tử sờ vào doanh nghiệp cậu cháu nuôi của ông B thì sẽ có ngay nguồn củi vô cùng lớn, tha hồ đốt lò thoải mái!

VNTB

Designed byTin không lề |