Tin không lề: Xã hội

Chuyện hối lộ lạ lùng từ vụ án VN Pharma



 

Khi vụ buôn bán thuốc giả tại VN Pharma bị phát hiện, đã có một vụ đưa hối lộ xảy ra mà đích nhắm đến là cán bộ VKSND Tối cao với những tình tiết và cái kết khá lạ lùng…


TAND Cấp cao tại Hà Nội mới đây mở phiên phúc thẩm xét xử ba bị cáo trong vụ đưa hối lộ liên quan đến vụ án buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh xảy ra tại Công ty CP VN Pharma. Theo đó, tòa xử Ngô Anh Quốc (cựu phó tổng giám đốc VN Pharma) về tội đưa hối lộ, Dương Kim Sơn (giám đốc Công ty Luật TNHH Minh Sơn) và Lê Phú Toàn (phó chủ tịch HĐQT Công ty CP đầu tư Thạch Bàn) cùng về tội môi giới hối lộ.


Đáng chú ý, đây là vụ án kéo dài nhiều năm, có sự mâu thuẫn quan điểm về tội danh giữa Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT) Bộ Công an với VKSND Tối cao và hai cấp tòa.


Đưa tiền xong, sau đó tố cáo



Theo hồ sơ, vào các năm 2014-2015, Cơ quan ANĐT Bộ Công an khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Nguyễn Minh Hùng (cựu tổng giám đốc VN Pharma) và một số đối tượng khác có liên quan về tội buôn lậu. Dương Kim Sơn khi đó là luật sư bào chữa cho Hùng.


Do có liên quan đến vụ án, Ngô Anh Quốc đã gặp và nhờ Sơn lo giúp cho bản thân cùng một số cán bộ của công ty không bị khởi tố, bắt giam. Biết Lê Phú Toàn có mối quan hệ quen biết với một số cán bộ của VKSND Tối cao, Sơn đã tìm Toàn để nhờ giúp việc của Quốc.


Toàn nhận lời, đến gặp một nữ cán bộ Vụ 1, VKSND Tối cao. Tuy nhiên, vị này nói không giúp được vì vượt quá khả năng nên giới thiệu tới một kiểm sát viên trung cấp khác. Vị kiểm sát viên trung cấp này cũng nói không giúp được vì vượt quá thẩm quyền, nhưng vì nể nang nên có trao đổi với Toàn một số thông tin liên quan đến vụ án.


Khi có được những thông tin trên, Toàn nói với Sơn rằng cán bộ VKSND Tối cao đã nhận lời với điều kiện phải chi 500.000 USD. Sơn thông báo lại cho Quốc, Quốc đồng ý và thông qua cấp dưới, ba lần chuyển hơn 10,8 tỉ đồng cho Sơn. Tiếp đó, Sơn chuyển cho Toàn 7,2 tỉ đồng.


Tháng 7-2015, nhận thấy hành vi của mình là trái pháp luật, Quốc chủ động làm đơn trình báo, tố giác hành vi phạm tội của Sơn đến Cơ quan ANĐT Bộ Công an.



Bị cáo Ngô Anh Quốc (bìa trái), cựu phó tổng giám đốc VN Pharma, tại phiên tòa phúc thẩm vụ buôn lậu thuốc hồi tháng 10-2017 (nay VKSND Tối cao vừa truy tố lại Quốc và 11 đồng phạm về tội buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh). Ảnh: HOÀNG GIANG



Người đưa tiền không thoát tội



Ban đầu, CQĐT khởi tố vụ án, bắt tạm giam Sơn và Toàn về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Nhưng sau đó CQĐT chuyển sang tội đưa hối lộ và môi giới hối lộ.


Tháng 11-2016, CQĐT có kết luận điều tra đề nghị truy tố Sơn và Toàn về tội môi giới hối lộ, đồng thời đề nghị miễn trách nhiệm hình sự đối với Quốc về tội đưa hối lộ. VKSND Tối cao sau đó ra cáo trạng, đồng quan điểm với Cơ quan ANĐT Bộ Công an.


Tuy nhiên, trong giai đoạn sơ thẩm, TAND TP Hà Nội và chính VKSND Tối cao lại hai lần trả hồ sơ, yêu cầu điều tra làm rõ trách nhiệm hình sự của Quốc về hành vi đưa hối lộ. Tháng 7-2017, Cơ quan ANĐT Bộ Công an có kết luận điều tra bổ sung, giữ nguyên quan điểm miễn trách nhiệm hình sự đối với Quốc vì cho rằng người này đã chủ động tự thú.


Tháng 10-2017, Vụ 1 VKSND Tối cao có công văn yêu cầu CQĐT cùng cấp khởi tố, điều tra đối với Quốc về tội đưa hối lộ. Thực hiện yêu cầu này, cơ quan ANĐT đã khởi tố bổ sung vụ án, khởi tố bị can đối với Quốc về tội danh trên.


Dù vậy, CQĐT vẫn cho rằng trước khi tội phạm bị phát hiện, Quốc đã chủ động tố giác và khai báo rõ ràng về hành vi phạm tội của bản thân và người khác. Sự tố giác của Quốc đã giúp CQĐT kịp thời ngăn chặn hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Quá trình điều tra, bị can thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, tích cực hợp tác với CQĐT để lập công chuộc tội… Do vậy, CQĐT cho rằng cần vận dụng thỏa đáng chính sách hình sự của Nhà nước đối với người đưa hối lộ đã chủ động tố giác.


Tháng 10-2018, VKSND Tối cao ra cáo trạng truy tố Quốc về tội đưa hối lộ, Sơn và Toàn về tội môi giới hối lộ. Xử sơ thẩm sau đó, TAND TP Hà Nội đã tuyên phạt Quốc năm năm tù, Sơn ba năm tù, Toàn hai năm tù về các tội danh này.


“Lời cảnh báo với người đưa hối lộ tự thú”



Cho rằng bản án sơ thẩm không thỏa đáng, Cơ quan ANĐT Bộ Công an có văn bản gửi chánh án TAND Tối cao và viện trưởng VKSND Tối cao.


Theo cơ quan này, HĐXX sơ thẩm đã không đánh giá đúng mức độ hành vi phạm tội nghiêm trọng của Sơn và Toàn, tuyên án dưới mức đề nghị của VKS, ngược lại Quốc là người bị mức án nặng nhất. Việc này gây bức xúc trong dư luận, sẽ như một lời cảnh báo những người đưa hối lộ không nên tự thú.


Vì vậy, Cơ quan ANĐT Bộ Công an đề nghị chánh án TAND Tối cao có ý kiến với TAND Cấp cao tại Hà Nội khi xét xử phúc thẩm cần vận dụng thỏa đáng chính sách hình sự để có mức án phù hợp hoặc miễn trách nhiệm hình sự đối với Quốc.


Về phía các bị cáo, sau phiên tòa sơ thẩm họ đều có đơn kháng cáo.


Ngày 17-6 vừa qua, TAND Cấp cao tại Hà Nội xét xử vụ án theo trình tự phúc thẩm. Tại tòa, đại diện VKSND Cấp cao tại Hà Nội đề nghị HĐXX giữ nguyên các quyết định đối với bị cáo Ngô Anh Quốc và chấp nhận kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt của các bị cáo Dương Kim Sơn và Lê Phú Toàn.


Kết quả, HĐXX phúc thẩm đã tuyên y án năm năm tù về tội đưa hối lộ đối với Quốc. Đồng thời, tòa giảm án cho Sơn từ ba năm xuống còn 17 tháng 17 ngày tù, Toàn từ hai năm xuống còn 14 tháng 30 ngày tù (đúng bằng thời gian tạm giam).


Tòa cho rằng Quốc là người chủ động trong việc đưa hối lộ để “chạy án”, sau khi bị phát giác và bị khởi tố trong vụ án thuốc giả tại Công ty VN Pharma thì chuyển sang tố cáo Sơn, tức là không chủ động khai báo trước khi bị phát giác. Số tiền mà bị cáo đưa hối lộ là rất lớn (trên 10 tỉ đồng).


Trong khi đó, tòa nhận định Sơn có công phối hợp với công an trong một vụ án ma túy khác, cả Sơn và Toàn đều không hưởng lợi gì, xuất phát từ sự nể nang với Quốc mà thực hiện hành vi phạm tội… nên cần giảm một phần hình phạt.


* * *


Trong vụ án này, các cơ quan tố tụng đã áp dụng tội danh đúng chưa? Hành vi của hai bị cáo Sơn và Toàn phạm tội môi giới hối lộ hay tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản?... Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi trên Pháp Luật TP.HCM số báo ngày mai, 6-7.





Một kiểm sát viên VKSND Tối cao bị kỷ luật



Theo án sơ thẩm của TAND TP Hà Nội, quá trình điều tra, Lê Phú Toàn khai sau khi đã nhận được hơn 7,2 tỉ đồng từ Dương Kim Sơn, Toàn đưa cho anh NTT (kiểm sát viên trung cấp thuộc Vụ 1, VKSND Tối cao) 5 tỉ đồng. Ngoài ra, Toàn còn khai đặt vấn đề nhờ chị BTT (cán bộ Vụ 1, VKSND Tối cao) liên hệ với lãnh đạo VKSND Tối cao để giúp đỡ và đã hai lần chuyển tiền cho chị T. tổng số tiền 1,1 tỉ đồng và 50.000 USD.


Tuy nhiên, án sơ thẩm cho rằng ngoài lời khai của Lê Phú Toàn, kết quả điều tra không có căn cứ xác định anh NTT và chị BTT đã nhận số tiền trên.


Từ đó, HĐXX sơ thẩm nhận định kết quả điều tra không có căn cứ xác định có sự thỏa thuận giữa anh NTT với bị can Toàn về việc giúp các đối tượng thuộc Công ty VN Pharma không bị khởi tố, bắt tạm giam; không chứng minh được anh NTT đã nhận tiền từ Toàn… Thực tế, các báo cáo đề xuất của anh T. trong hồ sơ kiểm sát điều tra vụ án “buôn lậu thuốc” vẫn đảm bảo có căn cứ, đúng quy định pháp luật.


Tuy nhiên, việc anh NTT tiết lộ thông tin liên quan đến vụ án cho Toàn đã vi phạm quy chế công tác của ngành kiểm sát. Do đó, anh T. đã bị xử lý kỷ luật công chức với hình thức cảnh cáo, cách chức trưởng phòng và điều chuyển đơn vị công tác.


Có người đưa, không có người nhận hối lộ



Cũng theo bản án phúc thẩm, vụ án này xảy ra đã lâu, giai đoạn điều tra và truy tố thể hiện có sự lúng túng của các cơ quan tiến hành tố tụng và người tiến hành tố tụng trong việc xác định tội danh cũng như đường lối giải quyết vụ án. Việc điều tra vụ án không triệt để, trong đó đáng lưu ý, mặc dù đã có sự cố gắng trong công tác điều tra, các cơ quan tố tụng đã quy kết các bị cáo về tội đưa hối hộ và môi giới hối lộ nhưng lại không thể xác định hoặc không thể chứng minh được người nhận hối lộ.


Tuy rằng các bị cáo đã phạm tội như nhận định, song quá trình tranh tụng tại các phiên tòa, các bị cáo và luật sư bào chữa đều cho rằng các bị cáo phạm tội chưa hoàn thành, đã tích cực phối hợp với CQĐT để giúp nhanh chóng kết thúc vụ án. Bên cạnh đó, cũng có ý kiến cho rằng việc quy kết các bị cáo phạm tội đưa hối lộ và môi giới hối lộ trong trường hợp không quy kết người đã nhận tiền hối lộ là không công bằng. 


TUYẾN PHAN - PLO

1 nhà báo bị tố lộng ngôn, o ép doanh nghiệp



Ông Trần Thanh Lâm (nguyên thư ký tòa soạn tạp chí điện tử Làng Mới) bị tố cáo có những hành xử không đúng chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp, nhiều lần gây sức ép, đưa ra các yêu sách... đối với doanh nghiệp.

Theo thông tin chúng tôi nắm được, hiện Cơ quan CSĐT Bộ Công an đang xác minh, làm rõ đơn tố cáo một nhà báo hành xử không đúng chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp, có dấu hiệu o ép, đưa ra các yêu sách đối với doanh nghiệp.

Hết đề nghị này đến yêu sách nọ


Theo đó, bên tố cáo là lãnh đạo của Công ty TNHH Đầu tư Xây dựng TPH (có trụ sở ở TP Phan Thiết, Bình Thuận). Còn người bị tố cáo là ông Trần Thanh Lâm (nguyên thư ký tòa soạn tạp chí điện tử Làng Mới; hiện ông Lâm đã nghỉ làm việc ở cơ quan này).

Theo đơn tố cáo, giữa năm 2018, tạp chí điện tử Làng Mới đăng bài phản ánh về việc Công ty TPH tài trợ cho một số lãnh đạo huyện và tỉnh đi nước ngoài học tập. Sau khi bài đăng, ông Lâm đã liên hệ với lãnh đạo Công ty TPH và đề nghị ký hợp đồng truyền thông tài trợ chính cho buổi hội thảo “Bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ sản phẩm nông nghiệp” do tạp chí này tổ chức.

Ngày 1-10-2018, Công ty TPH đã ký hợp đồng tài trợ chính buổi hội thảo trên với Công ty TNHH Truyền thông H. (do ông Lâm giới thiệu) với giá trị hợp đồng là 500 triệu đồng.

Bà Nguyễn Thị Thanh Huyền (Phó Tổng biên tập phụ trách tạp chí Nông Thôn Mới/Làng Mới) cho biết ông Trần Thanh Lâm có báo cáo tổng biên tập về kế hoạch hội thảo. Bà Huyền cũng xác nhận đúng là Công ty TPH ký hợp đồng với Công ty TNHH Truyền thông H., giá trị 500 triệu đồng để làm nhà tài trợ chính. 

“Tôi cứ nghĩ ký hợp đồng tài trợ trên để ông Lâm gỡ bài viết trước đó, ông Lâm sẽ không làm khó tôi nữa. Ai ngờ sau đó ông Lâm tiếp tục đưa ra yêu sách khác” - một lãnh đạo Công ty TPH nói.

Cụ thể, tháng 12-2018, ông Lâm tiếp tục đề nghị được cung cấp cát cho một dự án do Công ty TPH làm chủ đầu tư. Ông Lâm nhiều lần gọi điện thoại, nhắn tin cho lãnh đạo Công ty TPH về thương vụ này. Tuy nhiên, do phát hiện nguồn cát mà ông Lâm giới thiệu có vấn đề nên Công ty TPH đã từ chối hợp tác.

Ông Trần Thanh Lâm đang ký cam kết hàng loạt vấn đề với Công ty TPH để cho Công ty NĐH được phân phối độc quyền 100 nền đất. Ảnh: PV


Phiếu ủy nhiệm chi của Công ty TPH chuyển 3,4 tỉ đồng phí môi giới cho Công ty cổ phần PRE (trước đây là Công ty cổ phần Bất động sản NĐH).

Đòi “đập từng thằng một”


Sau khi thương vụ trên bất thành, ông Lâm lại tiếp tục giới thiệu một công ty bất động sản và đề nghị bên Công ty TPH cho công ty này được phân phối độc quyền 100 nền đất tại một dự án mà Công ty TPH làm chủ đầu tư ở TP Phan Thiết.

Theo tìm hiểu của Pháp Luật TP.HCM, công ty được ông Lâm “kết nối” để phân phối độc quyền 100 nền đất trên là Công ty cổ phần Bất động sản NĐH (gọi tắt là Công ty NĐH), có trụ sở ở quận 6, TP.HCM, do ông Nguyễn Hoàng Minh Khôi là giám đốc và là người đại diện theo pháp luật. Công ty này được cấp giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh vào cuối tháng 8-2018.

Để thực hiện thương vụ này, ông Lâm là người giới thiệu ông Khôi đến đặt vấn đề với Công ty TPH, đề nghị công ty này cho Công ty NĐH được phân phối 100 nền tại dự án lấn biển, bố trí, sắp xếp lại khu dân cư và chỉnh trang đô thị phường Đức Long, TP Phan Thiết. Mức phí môi giới, hoa hồng trung gian phân phối được đưa ra là Công ty NĐH hưởng 12%, trong đó 2% là phí marketing, 10% là phí bán hàng. Công ty NĐH không cần phải ký quỹ bảo lãnh.

Theo đại diện lãnh đạo Công ty TPH, do nhận thấy Công ty NĐH còn khá mới mẻ trong lĩnh vực này nên họ không đồng ý ký hợp đồng phân phối độc quyền 100 nền đất như đề nghị. Biết được tin này, từ vai trò giới thiệu, ông Lâm chuyển sang gây sức ép. Ông Lâm liên tục nhắn tin, gọi điện thoại thúc ép ông Hải phải nhanh chóng ký các hợp tác với Công ty NĐH.

Không chỉ thế, ông Lâm còn có những lời lẽ hết sức thiếu chuẩn mực đạo đức của một nhà báo đối với lãnh đạo, nhân viên Công ty TPH. Thậm chí ông Lâm còn nói như kiểu ra lệnh cho họ phải tiếp và chấp nhận các yêu cầu. Trong một cuộc trao đổi vào ngày 3-1-2019, sau khi chưa gặp được lãnh đạo Công ty TPH như đã đặt lịch hẹn, ông Lâm gọi điện thoại cho lãnh đạo công ty này và yêu cầu hai tiếng sau phải về gặp mình. “Nếu hai tiếng nữa mà ông không mò về đây thì ông biết mặt tôi. Kể cả những thằng (ông Lâm liệt kê ra một số chủ đầu tư như A…, N…), tôi đập từng thằng một” - ông Lâm buông lời.

Đại diện lãnh đạo Công ty TPH cho hay lúc đó họ quá ngạc nhiên về cách hành xử trịch thượng của một nhà báo nên đáp lại: “Rủ làm ăn mà cứ đòi đập là sao?”. Vậy là ông Lâm văng tục luôn: “ĐM, ông gọi hết ra đây. Tôi cho ông đúng hai tiếng nữa thôi”…

“Em đi làm kiếm tiền, mục đích chính của em là làm chính trị”


“Em đi làm để kiếm tiền, mục đích chính của em, “ngửa” anh luôn, là chính trị. Em không muốn dừng lại cùng lắm ở cái chức tổng biên tập. Thứ nhất em còn trẻ, bây giờ em phó rồi, ba năm nữa em lên tổng dễ ẹc. Bây giờ em nói ba năm nữa em là vụ trưởng… kiếm tiền mục đích chính là em làm chính trị” - trích lời của ông Trần Thanh Lâm trong một cuộc trao đổi. 

Đe dọa “giết luôn” nhân viên


Trước áp lực từ phía ông Lâm, lãnh đạo TPH bị đặt vào thế tiến thoái lưỡng nan. Vì lo sợ bị ông Lâm tiếp tục viết, đăng bài bất lợi nên lãnh đạo Công ty TPH đã đề nghị phía ông Lâm cam kết một số vấn đề thì mới tính toán việc ký kết hợp đồng cho công ty NĐH môi giới, trung gian phân phối nền đất.

Đề nghị trên được ông Lâm đồng ý và ký bản cam kết với nội dung: “Không đưa thông tin cho báo khác viết bài hoặc cố ý đưa thông tin bất lợi cho báo khác đăng về Công ty TPH. Mọi bài viết liên quan đến Công ty TPH do tạp chí Làng Mới viết và đã đăng phải gỡ bỏ hết. Riêng về bài viết có nội dung “Cử cán bộ sang Đức học tập 4.0”, tạp chí điện tử Làng Mới đăng hồi tháng 7-2018 đã gỡ bỏ nhưng lại tiếp tục đăng lại ngày 18 và 19-1-2019, tạp chí điện tử Làng Mới sẽ không đăng lại lần nào nữa”.

Sau khi Công ty TPH buộc phía ông Lâm làm cam kết, ông Lâm có những lời lẽ khó nghe, thậm chí còn đòi “giết chết nó luôn” đối với một nhân viên Công ty TPH khi người này có những phản ứng liên quan đến việc ký kết hợp đồng nêu trên.

Kết quả của việc bị gây sức ép này, tháng 2-2019, Công ty TPH buộc phải ký hợp đồng cho Công ty NĐH được phân phối 100 nền đất ở dự án nêu trên. Công ty NĐH sau đó đổi tên thành Công ty cổ phần PRE (vào tháng 3-2019). Theo thông tin Pháp Luật TP.HCM nắm được, tính đến giữa tháng 4-2019, Công ty TPH đã chuyển cho Công ty cổ phần PRE hơn 3,4 tỉ đồng tiền hoa hồng bán nền đất.

Trao đổi với chúng tôi, đại diện Công ty TPH cho hay họ không hình dung lại có nhà báo hành xử kiểu như thế: “Chúng tôi sai gì về mặt luật pháp chúng tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nhưng chúng tôi không chấp nhận kiểu hành xử hết sức thiếu chuẩn mực như ông Trần Thanh Lâm”.

Trả lời câu hỏi tại sao vẫn đồng ý ký hợp đồng cho ông Lâm phân phối 100 nền độc quyền, đại diện Công ty TPH cho rằng: “Chúng tôi bị đặt vào tình thế rất áp lực, dù đã từ chối hết cách này đến cách nọ nhưng họ liên tục gây sức ép. để giải vây tình huống, chúng tôi buộc phải ký. Và trước khi ký, chúng tôi đã nộp đơn tố cáo ông Lâm”.

Liên quan các thông tin trên, trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, ông Lâm khẳng định mình không liên can gì đến hai công ty Truyền thông H. và NĐH. Ông Lâm cho hay mình chỉ giới thiệu Công ty NĐH cho lãnh đạo Công ty TPH.

Thế nhưng theo tài liệu chúng tôi có được, trong bản cam kết với bên Công ty TPH do ông Lâm ký, ông Lâm ghi rõ: “Tôi là người có quyền lợi liên quan ở Công ty Bất động sản NĐH”. Trong một cuộc trao đổi khác với lãnh đạo Công ty TPH, ông Lâm còn nói: “Vợ em có tên trong công ty này. Vợ em sẽ ký chính thức và công khai… Em nói luôn, công ty này tiền bạc tài chính vợ em quản”…

Gọi cho lãnh đạo, dọa “giết chết luôn” nhân viên


Trong đoạn ghi âm 1 phút 35 giây mà lãnh đạo Công ty TPH gửi kèm theo đơn tố cáo có hai giọng đàn ông, một người được xác định là ông H. (lãnh đạo công ty này) và bên kia đầu dây được cho là ông Lâm. Chúng tôi xin trích nội dung cuộc ghi âm này:

- Ông H.: Alô, nghe Lâm ơi.

- Ông Lâm: Anh hỏi con L. (kế toán Công ty TPH - PV) là cái gì mà nó yêu cầu thằng cu kia kêu em viết giấy gì đưa cho nó là giống gì nữa. Em hỏi anh một câu này, anh là chủ hay nó là chủ, ĐCM nó, nếu nó là chủ, ĐCM nó, mấy tin nhắn em giết chết mẹ nó luôn á.

- Ông H.: Thôi em bình tĩnh.

- Ông Lâm: ĐCM nó, tao giết nó luôn á, ghi âm lại đi. ĐM nó, 15 phút nữa không điện thoại xin lỗi tao, tao giết chết nó luôn.

- Ông H. vẫn bình tĩnh: Sao em cứ nóng nảy chi vậy Lâm?

- Ông Lâm (gắt lên): Lâm con c…, ĐM, coi tao là con nít à? ĐM, tao đã nói hết lời bằng tình người, tao ngồi đây tao kêu người làm việc cho mày, mày còn chơi trò mèo à! ĐM, còn muốn con c… gì thì nói chuyện với tao nè… 

PLO.

Chuyến bay quốc tế của Vietnam Airlines bị delay hơn 1 giờ đồng hồ để chờ… 1 vị khách?


VietNam Airlines Delay hoãn chuyến bay 72 phút, chỉ để chờ "con lợn" Đỗ Trường Minh

216 hành khách và 10 người phi hành đoàn phải delay 72 phút, vì để chờ ông Đỗ Trường Minh (sn 1971).

Chuyến bay VN31 của Hãng Hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines) khởi hành từ Tp. HCM (SGN) đi Frankfurt (FRA) vào đêm qua 28/5/2019.


Theo thông tin, chuyến bay delay trên theo chỉ đạo của PTGĐ Vietnam Airlines Lê Hồng Hà, delayed 72 phút để chờ duy nhất Đỗ Trường Minh - TGĐ Tập Đoàn Bảo Việt - mặc kệ 216 khách, nhân viên mặt đất. Đặc biệt Tổ bay và Tổ TV phải thức trắng đêm 10 tiếng liên tục, mệt mỏi thêm, góp phần mất an toàn chuyến bay.

Nhiều hành khách bực bội, nói với nhau chúng ta đang chờ một con lợn ư, khi phát hiện ra Đỗ Trường Minh lên trễ. Con lợn này lên phi cơ của chuyến bay hơn 216 hành khách (loại Boeing 787-9 Dreamliner), được xác nhận là ra tới lúc 22h55.

Đỗ Trường Minh mới được bổ nhiệm TGĐ Bảo Việt ngày 1/1/2018 thay cho ông Nguyễn Đức Tuấn nghỉ hưu.

(Fb Đàm Ngọc Tuyên)

Chuyến bay VN031 từ TP.HCM (Việt Nam) đến Frankfurt (Đức) được cho rằng đã phải delay hơn 1 giờ đồng hồ để chờ... 1 vị khách.

Theo nguồn tin riêng của Báo Gia đình & Xã hội, tối 28/5, một chuyện hy hữu đã xảy ra tại sân bay Tân Sơn Nhất. Theo đó chuyến bay VN 031 từ TP.HCM (Việt Nam) đến Frankfurt (Đức) của Tổng Công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) dự kiến cất cánh lúc 22h10 phút đã phải lùi đến 23h22 phút.

Nguyên nhân chuyến bay bị trễ đến 72 phút là do tổ bay được yêu cầu chờ 1 vị khách nối tuyến từ chuyến bay VN 279.

Việc delay theo yêu cầu này đã được tổ bay lập biên bản ghi nhận dưới sự chứng kiến của cơ trưởng Trần Anh Đức và các nhân viên.



Chuyến bay VN031 từ TP.HCM đến Đức của Vietnam Airlines đã bị delay đến 72 phút

“Việc delay chuyến bay quốc tế có thể làm ảnh hưởng đến uy tín và hình ảnh của Hãng hàng không Việt Nam. Phía Hàng không Châu Âu và sân bay các địa phương quy định rất chặt chẽ về thời gian cất cánh – hạ cánh mỗi chuyến bay. Việc này nhằm bảo vệ khách hàng theo quy định của Cục Hàng không Châu Âu. Chưa kể việc Vietnam Airlines cố tình delay chuyến bay đã ảnh hưởng đến hệ thống sân bay cũng như các chuyến bay của hãng khác”, nguồn tin cho biết.

Ngày 29/5, trả lời Báo Gia đình & Xã hội về vấn đề trên, đại diện truyền thông của Vietnam Airlines thông tin, trong tối 28/5/2019, do ảnh hưởng của mưa dông tại khu vực TP. Hồ Chí Minh, nhiều chuyến bay nội địa, quốc tế tại sân bay Tân Sơn Nhất phải thay đổi thời gian khai thác hoặc bay vòng để chờ điều kiện thời tiết tốt hơn, đảm bảo an toàn hạ cánh.

Một số chuyến bay từ TP. Hồ Chí Minh đi Châu Âu của Vietnam Airlines cũng bị ảnh hưởng, trong đó, chuyến bay đi Frankfurt (Đức) phải điều chỉnh thời gian cất cánh để hỗ trợ hành khách nối chuyến đi tiếp từ chuyến bay nội địa.

Nhiều người bức xúc trước việc delay chuyến bay quốc tế của Tổng Công ty Hàng không Việt Nam - Vietnam Airlines.

Cụ thể, chuyến bay VN31 từ TP. Hồ Chí Minh đi Frankfurt ngày 28/5/2019 đã phải lùi thời gian cất cánh hơn 30 phút để hỗ trợ khách nối chuyến do chuyến bay Hà Nội – TP. Hồ Chí Minh bị ảnh hưởng của thời tiết xấu, hạ cánh muộn 25 phút. Mặc dù cất cánh chậm nhưng chuyến bay VN31 đã hạ cánh tại Frankfurt đúng giờ vào sáng ngày 29/5/2019.

Tuy nhiên, nguồn tin của Báo Gia đình & Xã hội lại cho hay: “Thời tiết tối 28/5 khá tốt và không ảnh hưởng đến lịch bay. Trên chuyến bay có 216 vị khách, trong đó có cả quan chức Việt Nam và du khách quốc tế. Chính vì vậy, sau khi bị yêu cầu delay, tổ bay đã phải tăng tốc độ nhằm bù lại thời gian trễ 72 phút. Dù đã cố gắng hết sức so với giờ dự kiến hạ cánh là 6h30 nhưng đến 7h02, chuyến bay mới đến Đức”.

Nhiều vị khách trên chuyến bay VN31 bức xúc vì bị delay trong thời gian dài

Sự việc nói trên đã gây bức xúc cho đại đa số hành khách trên chuyến bay VN31 tới Đức của Vietnam Airlines. 

Báo Gia đình & Xã hội sẽ tiếp tục thông tin đến bạn đọc.

Nhóm Phóng Viên

TĂNG GIÁ ĐIỆN : LỪA GẠT DÂN ĐẾN BAO GIỜ ?


Image may contain: text

Giá điện thực tế mà người dân phải trả tăng vọt so với mức tăng tính theo bậc thang lòng vòng mà ngành điện thông báo. Dư luận đang phản ứng gay gắt, nhưng người dân phải bấm bụng chấp nhận mình nghèo đi vì không có lựa chọn nào khác.

Thà rằng các cơ quan nhà nước không nói gì thì người dân có thể nuốt giận mà chịu đựng, đằng này lại lên tiếng giải thích, rằng giá điện nước ta đang thuộc loại thấp nhất thế giới, rằng phải tăng cho “bằng giá thị trường”, rằng không tăng giá điện thì không thu hút được vốn đầu tư, không mở rộng được nguồn cung điện … Người dân đã quen bị các ngành kinh doanh độc quyền lừa gạt nên không chấp. Nhưng nghe một số “chuyên gia” cùng một số nhà báo kinh tế lên tiêng phụ họa thì tôi thấy ngứa mắt, nên phải viết mấy dòng này.

1- Mang giá điện của Việt Nam quy ra đô la Mỹ rồi so sánh với giá điện các nước, nói rằng giá điện Việt Nam thuộc loại thấp nhất thế giới để giải thích cho việc tăng giá điện là ngụy biện. Vì sao vậy ? Vì đồng đô la tại Việt Nam khi đổi ngược lại thành tiền Việt có sức mua khác với đồng đô la tại Mỹ và các nước khác. Do đó mà người ta mang một rổ hàng hóa và dịch vụ để tính sức mua tương đương (purchasing power parity – PPP) tại từng thời điểm. Tại thời điểm năm 2018, giá trị đồng đô la tại Việt Nam tính theo PPP cao gấp hơn 3 lần đồng đô la tại Mỹ. Nói cho dễ hiểu, nếu mang 10 ngàn đô la ra đổi thành tiền Việt để tiêu dùng ở Việt Nam thì sẽ có một mức sống tương đương với 30 ngàn đô la nếu tiêu dùng tại Mỹ (vì lẽ đó mà GDP đầu người của Việt Nam năm 2018 tính theo tỷ giá hối đoái chỉ có 2.540 USD, nhưng tính theo PPP thì lên tới 7.640 USD). Nhưng cái sức mua tương đương đó cũng chỉ là tình bình quân tương đối, vì đối với các loại hàng hóa khác nhau thì mức chênh lệch rất khác nhau. Bởi vậy, không những không thể so sánh giá điện giữa Việt Nam quy ra đô la theo tỷ giá hối đoái với giá điện của thế giới, mà cả việc quy theo PPP để so sánh cũng cũng không chính xác. Nói chung là không thể quy ra đô la để so sánh. Ấy là chưa nói đến chính sách thuế đối với điện ở mỗi nước là rất khác nhau, chưa nói đến giá nhân giữa Việt Nam và một số nước có sự chênh lệch gấp hàng chục lần... Không có một chuyên gia kinh tế lương thiện nào làm cái chuyện so sánh ngụy tạo như vậy cả.

2- Giá điện do cơ quan nhà nước ấn định theo đề xuất của ngành điện, trong khi nhà nước không kiểm soát được chi phí. Thiết bị, vật tư nguyên liệu được mua với giá nào, cái nào đấu thầu cái nào không và vì sao không, cơ cấu giá thành ra làm sao, bao nhiêu vốn của nhà nươc mang đi đầu tư vung vít ngoài ngành lời lỗ như thế nào, bao nhiêu khoản lỗ được đưa vào giá thành điện, bao nhiêu đoàn cán bộ ra nước ngoài tham quan giải trí và bao nhiêu chi phi chơi bời kia được đưa vào giá thành, bao nhiêu trụ sở hoành tráng được xây dựng để phục vụ cho việc làm sang rồi đưa vào giá thành, trong tỷ lệ thất thoát điện có bao nhiêu phần trăm do thiết bị lạc hậu, bao nhiêu phần trăm do tắc trách … ? Cơ quan định giá điện có kiểm soát được những thứ đó không ? Câu trả lời là không. Không kiểm soát được chi phí thì biết cái gì mà áp đặt giá bán ? Không kiểm soát được chi phí thì biết cái gì mà nói giá cao giá thấp ?

3- Điện ở Việt Nam là sản phẩm độc quyền, giá cả do nhà nước áp đặt, nó có liên quan gì đến thị trường đâu mà cứ ra rả nói giá thị trường. Là sản phẩm độc quyền, giá do nhà nước áp đặt nhưng nhà nước không kiểm soát được chi phí, báo cáo tài chính cũng không được kiểm toán định kỳ như các công ty đại chúng thì việc lời hãy lỗ, lời ít hay lời nhiều, lỗ ít hay lỗ nhiều chỉ có Tập đoàn Điện lực biết mà thôi. Các “chuyên gia” và các nhà báo kinh tế lấy căn cứ nào để nói giá điện thấp không có lời nên không thu hút được vốn đầu tư ? Chỉ có một cách duy nhất là phá thế độc quyền của Tập đoàn Điện lực thì thị trường mới cho biết giá điện như thế nào là hợp lý.

Tất nhiên điện là lĩnh vực kinh doanh đặc thù với hạ tầng và dây nhợ, việc phá thế độc quyền để chuyển sang cạnh tranh là rất khó, nhưng thiên hạ vẫn làm được, tại sao Việt Nam thì không ? Nước Mỹ từng duy trì tình trạng độc quyền kinh doanh điện trong một thời gian dài kìm hãm sự phát triển của ngành này trong suốt 50 năm, nhưng họ vẫn phá được độc quyền đưa vào cạnh tranh để tạo sự phát triển ngoạn mục sau đó. Tất nhiên độc quyền ở Mỹ không phải là độc quyền nhà nước. Sao không học cách làm của họ ? Và học cả nước Anh, nước Anh từng quốc hữu hóa để giữ độc quyền nhà nước về điện, nhưng họ vẫn phá vỡ được.

Cuối cùng, các “chuyên gia” và các nhà báo kinh tế đừng lập lờ đánh lận con đen, mà hãy nhớ cho rõ : Người dân không phản ứng giá điện cao hay thấp, mà chỉ phản ứng việc tăng giá điện bằng sự áp đặt thiếu minh bạch và các thủ thuật lừa gạt mà thôi. Mục đích của người dùng điện là được lựa chọn mua điện của ai họ thấy giá cả hợp lý.

HOÀNG HẢI VÂN

CÁI LƯỠI ĐỘC QUYỀN CỦA EVN



Như vậy là đã rõ, việc tăng giá điện của EVN không chỉ là 8,36% như đệ trình và được Chính phủ phê duyệt trước đó. Cái khôn lõi của EVN là dựng mức tăng 8,33% cho khởi điểm 50kWh đầu tiên (chẳng hộ dân nào dùng chừng ấy điện) sau đó tăng thêm để lấy trung bình 8,36% báo cáo Chính phủ. 

Nhưng thực tế thu của dân thì lại thu tăng cộng dồn, luỹ tiến. Nếu dùng hơn Từ 51 ký thì sẽ tăng hơn 16,71%, nếu trên 101 ký thì tăng hơn 25%. Đây rõ ràng là một sự trí trá khi xây dựng chính sách mà EVN đã bị người dân "lật tẩy". 

Đây không chỉ đơn thuần là sự giảo hoạt của EVN mà nó còn thể hiện một thái độ khinh nhờn Chính phủ. Thậm chí, với mức áp giá cộng dồn luỹ tiến này, họ đã vi phạm Luật Quản lý Giá! 

Động thái giản đơn này mang lại cho EVN 20 nghìn tỷ đồng. Đây là con số báo chí mà cá nhân tôi nghĩ chưa thể phản ánh đúng thực tế (vì dựa trên mức tăng luỹ tiến sẽ lớn hơn). 

Đáng chú ý là lý do EVN phải bù lỗ cho việc chênh lệch tỷ giá từ 2017 đến nay lên đến hơn 6,5 nghìn tỷ đồng. Đây là con số rất hồ nghi do đầu vào của ngành điện hiện tại gần 40% là nhiệt điện than, còn lại là thuỷ điện và các năng lượng khác. Đây cũng là nhân tố chính dẫn đến việc tăng giá điện. 

EVN lúc nào cũng hô hào kêu gọi giá điện thị trường. Nhưng đối với cơ cấu giá thành điện được công bố như trên, không thể nào thuyết phục được. 

Một giải thích khác, EVN nói rằng họ chỉ mới cung ứng được một nửa điện năng trong nước. Còn lại phải "mua" từ các đơn vị khác. Tại sao EVN phải ôm rơm nặng bụng để bù giá khi "đi buôn" điện như vậy? Giá điện các đơn vị cung ứng cho EVN không thấy nhắc đến. 

Nếu EVN đòi hỏi thị trường, tại sao không để các đơn vị cung ứng tìm đến người mua trên hạ tầng của EVN? Chính phủ, với uy lực quản lý hoàn toàn có thể bảo đảm điều này. Những doanh nghiệp nhỏ lẻ làm điện để EVN bù giá bán cho dân, thì lợi nhuận của họ nằm ở đâu? 

Có quá nhiều khuất tất về việc này nếu không muốn đặt thẳng nghi vấn là có hiện tượng quân xanh, quân đỏ, chuyển giá ngay trong nội tại pháp nhân nhà nước. 

Một mình EVN nợ 9,7 tỷ đô la chiếm 37% nợ bảo lãnh Chính phủ. Ai cũng biết số tiền đó đã đốt vào bài toán đa ngành, thất thoát quản lý. EVN từng đề xuất tăng giá điện để bù lỗ và bị phản ứng quyết liệt. 

Với thua lỗ và sai phạm nhằng nhịt của EVN mà không có thanh củi nào đã cực kỳ quái lạ. Lạ nữa là EVN lại nhân danh thị trường để ra một chính sách trí trá "bắt cóc" Chính phủ và "đánh úp" nhân dân. 

Nếu không rà soát lại cơ cấu giá thành và chủ trương tăng giá điện do chính mình thông qua, thì Chính phủ mặc nhiên tự công nhận mình là con tin của EVN !

Nguyễn Tiến Tường

Designed byTin không lề |