Tin không lề: Kinh tế

Tại sao Việt Nam tránh sử dụng công nghệ 5G của Huawei?



Vào ngày 25 tháng 4 năm 2019, Viettel – nhà mạng di động lớn nhất của Việt Nam – tuyên bố đã hoàn thành thử nghiệm một trạm phát sóng thế hệ thứ năm (5G) tại Hà Nội với tốc độ 600 – 700Mbps, ngang với tốc độ của mạng 5G của Verizon ở Mỹ. Viettel cũng sẽ tiến hành thử nghiệm mạng 5G vào tháng 5/2019. Nếu thành công, công ty có thể sớm bắt đầu cung cấp dịch vụ 5G trong thời gian tới, đưa Việt Nam trở thành một trong những quốc gia đầu tiên trong khu vực vận hành mạng 5G.

Đáng chú ý, Viettel tuyên bố sẽ tự phát triển các công nghệ lõi cho mạng 5G, bao gồm chip và thiết bị 5G. Cụ thể, công ty đặt mục tiêu tự sản xuất 80% thiết bị hạ tầng mạng viễn thông vào năm 2020. Ngoài thiết bị tự phát triển, công ty cũng sẽ sử dụng thiết bị từ các nhà cung cấp khác. Tuy nhiên, công ty đã tuyên bố rõ rằng họ không sử dụng thiết bị Huawei, ngay cả đối với mạng 4G hiện tại. Tại Việt Nam, MobiFone, một nhà mạng di động khác đã được cấp phép thử nghiệm mạng 5G, đã lựa chọn các công nghệ Samsung. Trong khi đó, Vinaphone, một công ty viễn thông lớn khác có khả năng sẽ sớm nhận được giấy phép thử nghiệm 5G, đã ký một hợp đồng hợp tác với Nokia để triển khai mạng 5G của mình.

Sự vắng mặt của Huawei tại thị trường 5G của Việt Nam cho đến nay trái ngược hoàn toàn với cách tiếp cận của một số quốc gia trong khu vực như Philippines hay Thái Lan, nơi các nhà mạng di động tiếp tục sử dụng thiết bị của Huawei cho mạng 5G bất chấp những tranh cãi liên quan đến rủi ro bảo mật mà thiết bị Huawei bị cáo buộc có thể gây ra.

Quyết định của Việt Nam không sử dụng Huawei dường như xuất phát từ sự kết hợp ba cân nhắc về mặt kinh tế lẫn an ninh.

Thứ nhất, vì Trung Quốc vẫn là một mối đe dọa an ninh đáng kể đối với Việt Nam, Việt Nam có lý do chính đáng để tránh sử dụng các thiết bị viễn thông của các công ty Trung Quốc nói chung và của Huawei nói riêng. Một số cuộc tấn công mạng trước đây, bao gồm một cuộc tấn công lớn vào hệ thống làm thủ tục tại các sân bay Nội Bài và Tân Sơn Nhất vào tháng 7 năm 2016, đã làm tăng thêm mối lo ngại về sự dễ bị tổn thương của các hệ thống cơ sở hạ tầng trọng yếu của Việt Nam trước các cuộc tấn công mạng do nhà nước bảo trợ, một vấn đề mà Trung Quốc thường xuyên bị cáo buộc. Lựa chọn sử dụng thiết bị tự phát triển hoặc những thiết bị từ các nhà cung cấp không phải của Trung Quốc sẽ là một lựa chọn an toàn hơn cho Việt Nam. Theo xác nhận của một đại diện của Viettel trong một cuộc phỏng vấn với tờ Nikkei Asian Review thì Viettel đã quyết định tự phát triển và sản xuất các thiết bị mạng lõi “để tránh rủi ro không thể đảm bảo an toàn và bảo mật cho mạng viễn thông quốc gia”.

Thứ hai, do Việt Nam đang tìm cách phát triển các ngành công nghiệp công nghệ cao để hiện thực hóa kế hoạch công nghiệp hóa của mình, việc cho phép sử dụng các thiết bị Huawei chi phí thấp sẽ không khuyến khích các công ty Việt Nam tự phát triển các công nghệ bản địa và dẫn đến sự phụ thuộc vào các công nghệ của Trung Quốc. Trong bối cảnh đó, việc Viettel lên kế hoạch tự phát triển chip 5G và thiết bị hạ tầng mạng lõi mang lại thêm một lý do thuận tiện khác cho Việt Nam để tránh sử dụng các thiết bị của Huawei. Còn từ quan điểm của Viettel, do công ty hiện đang vận hành mạng di động ở 10 thị trường nước ngoài, việc tự phát triển các công nghệ 5G sẽ tạo ra một lợi thế cạnh tranh đáng kể cho công ty ở cả trong nước lẫn quốc tế.

Cuối cùng, do Việt Nam đang nỗ lực phát triển quan hệ an ninh và quốc phòng với Hoa Kỳ, việc quan tâm tới các cảnh báo của Hoa Kỳ về rủi ro bảo mật phát sinh từ công nghệ 5G của Huawei sẽ gửi một thông điệp tích cực tới Washington về sự gần gũi lợi ích an ninh giữa hai nước, qua đó củng cố niềm tin lẫn nhau. Sự tin tưởng ngày càng tăng như vậy sẽ tạo điều kiện cho Việt Nam tăng cường hợp tác an ninh trong tương lai với Mỹ và các đồng minh, đặc biệt là trong lĩnh vực chia sẻ thông tin tình báo.

Trong tương lai, liệu Viettel và các công ty bản địa khác có thể tự phát triển thành công công nghệ 5G và sản xuất ra các thiết bị đáng tin cậy với giá cả phải chăng sẽ quyết định sự bền vững trong cách tiếp cận của Việt Nam. Trước mắt, do khả năng công nghệ của Viettel vẫn còn hạn chế, việc hợp tác với các nhà cung cấp không phải của Trung Quốc sẽ đóng vai trò quan trọng đối với việc triển khai mạng 5G của Việt Nam. An ninh tốt hơn sẽ đủ để biện minh cho quyết định không sử dụng thiết bị của Huawei. Tuy nhiên, về lâu dài, nếu các công ty Việt Nam không thực hiện được kế hoạch của mình, chi phí triển khai mạng 5G cao hơn do phụ thuộc vào thiết bị đắt tiền từ các nhà cung cấp không phải của Trung Quốc có thể khiến Việt Nam phải suy nghĩ lại cách tiếp cận của mình, có lẽ bằng cách cho phép Huawei được cung cấp các thiết bị không thuộc phần lõi.

Còn trước mắt, Huawei dường như đang bị qua mặt bởi các đối thủ tại Việt Nam.

Một phiên bản tiếng Anh của bài viết đã được xuất bản trên ISEAS Commentary.

Tác giả: Lê Hồng Hiệp

Dự án Bauxite Tây Nguyên thực sự có lợi nhuận và cần được mở rộng đầu tư?


Nhà máy Alumin Tân Rai xảy ra sự cố vỡ đê quai hồ chứa thải quặng bauxite hồi tháng 10 năm 2014.


Bộ Công Thương, vào những ngày đầu tháng 4 cho biết hai nhà máy sản xuất alumin Tân Rai, ở Lâm Đồng và Nhân Cơ, ở Đắk Nông bắt đầu mang lại hiệu quả kinh tế nên sẽ đề nghị với Chính phủ và Quốc hội tăng công suất của hai nhà máy này và mở rộng đầu tư khai thác bauxite, ngành công nghiệp nhôm ở Tây Nguyên.
Giới chuyên gia nói gì liên quan thông tin vừa nêu?

Dự án bị phản đối

Dự án Bauxite Tây Nguyên từ năm 2001 được Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam thông qua tại Đại hội Đảng lần thứ IX và vào tháng 11/2007 được người đứng đầu Chính phủ là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký phê duyệt.
Ngay từ đầu, dự án Bauxite Tây Nguyên đã gặp phải làn sóng phản đối mạnh mẽ từ giới chuyên gia khoa học lẫn kinh tế cùng nhiều nhân sĩ trí thức cũng như các quan chức cấp cao, Đại biểu Quốc hội và cả người dân bản địa vì cho rằng không có lợi cho quốc gia về nhiều mặt, nhất là sẽ gây ra hậu quả nặng nề cho môi trường của Việt Nam. Chúng tôi trích dẫn lại ý kiến phản biện của Tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn, một trong rất nhiều ý kiến mà Đài RFA ghi nhận 10 năm về trước:
“Nếu tiếp tục cho phát triển các dự án bauxite như cách làm hiện nay, về lâu dài cái giá phải trả của Việt Nam là không phát triển được cây công nghiệp trên vùng Tây Nguyên do thiếu nước ngọt, thổ nhưỡng đất bazan thay đổi và có nguy cơ làm mất và ô nhiễm nguồn nước ngọt để phát triển kinh tế cho các tỉnh vùng hạ lưu như Đồng Nai, Bình Dương, thành phố Hồ Chí Minh.”
Mặc dù vậy, Chính phủ Hà Nội vẫn cương quyết tiến hành vì ‘là chính sách lớn của Việt Nam”, qua lời tuyên bố của ông Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Tấn Dũng hồi năm 2009.

Thu lãi ngoài dự định

Dự án Bauxit Tây Nguyên được triển khai thí điểm với hai nhà máy sản xuất, bao gồm Nhà máy Alumin Tân Rai, ở Lâm Đồng với tổng mức đầu tư hơn 15 ngàn tỷ đồng và có công suất thiết kế 650 ngàn tấn alumin/năm cùng với Nhà máy Alumin Nhân Cơ, ở Đắk Nông với mức đầu tư gần 17 ngàn tỷ đồng nhưng có công suất thiết kế tương đương với nhà máy còn lại. Tổng mức đầu tư cho các dự án này đến năm 2029 lên đến tối đa 250 ngàn tỷ đồng và hai nhà máy này được tính toán sẽ nộp ngân sách bình quân tầm 850 tỷ đồng và tạo công ăn việc làm cho khoảng 3000 lao động.
Thông tin chỉ nói về con số mức lãi của nhà máy Tân Rai mà không nói về mức lãi của nhà máy Nhân Cơ. Nhà máy Tân Rai với tổng mức đầu tư trên 15.000 tỷ, sau 3 năm lỗ cho ra mức lời 1.700 tỷ năm đầu tiên, theo như tường thuật của báo giới, thì thực ra không có lời nếu tính thêm các chi phí khác. Thứ nhất, mức lời 1.700 tỷ đồng cho trên 15.000 tỷ đồng chỉ tương đương mức lợi nhuận 11% mỗi năm. Số tiền này xấp xỉ mức lãi suất trả tiền vay hàng năm. Thứ hai, mức lợi nhuận này còn phải tính đến giá trị của các quặng nhôm, chi phí phát sinh xử lý môi trường, chi phí hạ tầng, chi phí đền bù cho người dân... Và nếu tính đủ thêm các chi phí này vào dự án thì thực ra là lỗ chứ không có lời-TS. Nguyễn Huy Vũ
Theo kế hoạch, Nhà máy Alumin Tân Rai sẽ có doanh thu 3 năm đầu bị lỗ và thời gian hoàn vốn là 12 năm. Còn Nhà máy Alumin Nhân Cơ sẽ bị lỗ trong 5 năm đầu hoạt động và mất 13 năm để hoàn vốn.
Sau một thập niên xây dựng và hoạt động, tại buổi trả lời chất vấn của Đại biểu Quốc hội vào sáng ngày 31/10/18, Bộ trưởng Bộ Công Thương Trần Tuấn Anh cho biết hai nhà máy Alumin Tân Rai và Alumin Nhân Cơ sản xuất sản phẩm alumin đầu tiên vào năm 2016 và giữa năm 2017 đã vận hành thương mại. Bộ trưởng Trần Tuấn Anh cho biết thêm sản phẩm sản xuất được bao nhiêu là bán bấy nhiêu, không đủ cho nhu cầu thị trường và theo kế hoạch trong năm 2018, hai nhà máy này đạt sản lượng 580 ngàn tấm alumin, còn trong năm 2019 sẽ đạt công suất thiết kế tối đa là 650 ngàn tấn alumin.
Thị trường nước ngoài tiêu thụ alumin/hydrat của Việt Nam gồm có các quốc gia ở Trung Đông, Trung Quốc, Ấn Độ, Hàn Quốc, Nhật Bản, Thổ Nhĩ Kỳ, Thái Lan…
Trong những ngày đầu tháng 4 năm 2019, Tập đoàn Than Khoán sản Việt Nam (TKV), đơn vị phụ trách hai nhà máy Alumin Tân Rai và Nhân Cơ báo cáo với Bộ Công Thương rằng bắt đầu thu lợi nhuận. Cụ thể, Nhà máy Alumin Tân Rai có lãi từ năm 2017, sau 3 năm lỗ đúng theo kế hoạch và riêng trong năm 2018 đã đạt lợi nhuận trên 1.700 tỷ đồng. Còn Nhà máy Nhân Cơ, trong năm ngoái sản xuất gần 103% kế hoạch năm, tương đương 655 ngàn tấn alumin, doanh thu đạt trên 6.400 tỷ đồng; đặc biệt có lãi ngay năm đầu tiên mà không bị lỗ như dự kiến trong 5 năm đầu hoạt động.
Tuyền thông trong nước dẫn lời của Bộ trưởng Trần Tuấn Anh rằng Bộ Công Thương đang khẩn trương hoàn thành báo cáo để trình Chính phủ và Quốc hội với đề xuất nâng công suất cho hai nhà máy và mở rộng đầu tư khai thác bauxite ở Tây Nguyên.

Nhà máy Alumin Nhân Cơ ở Đắk Nông bị xảy ra sự cố tràn hóa chất vào cuối tháng 7/2016.
Nhà máy Alumin Nhân Cơ ở Đắk Nông bị xảy ra sự cố tràn hóa chất vào cuối tháng 7/2016. Courtesy: Ảnh chụp màn hình nld.com.vn
Sẽ mở rộng đầu tư?

Đài RFA nêu vấn đề với giới chuyên gia liệu rằng đề xuất này của Bộ Công Thương sẽ khả thi hay không, Tiến sĩ Phùng Chí Sỹ, Giám đốc Trung tâm Công nghệ-Môi trường ENTCE cho rằng việc mở rộng đầu tư là hợp lý vì giá thành alumin trên thế giới đang có xu hướng tăng cao và việc sản xuất ở Việt Nam đang thu lãi, đồng thời hai nhà máy vận hành cũng bảo đảm về điều kiện an toàn. Tiến sĩ Phùng Chí Sỹ cho biết:
“Các chuyên gia xưa kia có ý kiến chủ yếu sợ về môi trường bị tàn phá, bị gây ô nhiễm. Thế nhưng trong thực tế thời gian qua, kể từ khi các nhà máy hoạt động thì bảo vệ môi trường được. Các chuyên gia, trong đó có tôi, qua vài đợt đi xem và đánh giá thì thấy họ sản xuất tốt và bảo vệ môi trường cũng tốt. Nguy cơ gây sự cố thì cũng không lớn lắm đâu. Nỗi lo sợ vỡ hồ bùn đỏ…thì thật ra khả năng vỡ ít lắm vì hồ được làm chắc chắn. Cho nên khả năng mở rộng công suất thì tôi nghĩ sẽ không có vấn đề gì.”
Trong khi đó, từ Na-Uy, Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ phân tích với RFA rằng số liệu mà Tập đoàn TKV báo cáo có lãi là con số không chính xác. Qua ứng dụng messenger, Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ ghi rõ:
Thông tin chỉ nói về con số mức lãi của nhà máy Tân Rai mà không nói về mức lãi của nhà máy Nhân Cơ. Nhà máy Tân Rai với tổng mức đầu tư trên 15.000 tỷ, sau 3 năm lỗ cho ra mức lời 1.700 tỷ năm đầu tiên, theo như tường thuật của báo giới, thì thực ra không có lời nếu tính thêm các chi phí khác. Thứ nhất, mức lời 1.700 tỷ đồng cho trên 15.000 tỷ đồng chỉ tương đương mức lợi nhuận 11% mỗi năm. Số tiền này xấp xỉ mức lãi suất trả tiền vay hàng năm. Thứ hai, mức lợi nhuận này còn phải tính đến giá trị của các quặng nhôm, chi phí phát sinh xử lý môi trường, chi phí hạ tầng, chi phí đền bù cho người dân... Và nếu tính đủ thêm các chi phí này vào dự án thì thực ra là lỗ chứ không có lời.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một trong hơn 10 vị nhân sĩ trí thức hồi năm 2010 viết thư gửi lên Bộ Chính trị và Nhà nước Việt Nam khẩn thiết yêu cầu tạm hủy dự án bauxite Tây Nguyên để tổ chức nghiên cứu lại một cách nghiêm túc và khoa học, lên tiếng với Đài Á Châu Tự Do rằng con số báo cáo đạt lợi nhuận của Tập đoàn TKV rất đáng ngờ vực vì ông cho rằng có thể vì mục đích chính trị ẩn phía sau. Tiến sĩ Nguyễn Quang A nhấn mạnh:
“Trong hai năm tới, sắp sửa Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam diễn ra thì tôi nghĩ rằng những người điều hành đất nước sẽ rất muốn chạy theo số lượng để được những số liệu rất đẹp, bởi vì số liệu đẹp thì nó sẽ củng cố vị thế của người này người kia. Tôi nghĩ rằng ông Thủ tướng nên rất cần xóa đi những sự ngờ vực có thể có này bằng cách cho Tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam (TKV) hay chính những nhà máy đấy phải công bố chi tiết các thông tin ra, là đầu tư bao nhiêu, vay bao nhiêu, chi phí như thế nào, bán ra sao…Nếu có những dữ liệu đấy thì trong nửa tiếng đồng hồ mà một người không hiểu biết gì lắm như tôi cũng có thể tính toán ra một cách tương đối chính xác thực hư như thế nào.”
Một trong những nguyên nhân chính mà giới nhân sĩ trí thức kêu gọi Nhà nước Việt Nam cần cân nhắc thận trọng là phải so sánh giữa hiệu quả kinh tế với hậu quả môi trường mà dự án này mang lại lâu dài cho quốc gia. Giới chuyên gia từng cảnh báo tác hại khôn lường qua sự cố vỡ hồ bùn đỏ ở Nhà máy Ajka Timfoldgyar, Hungary hồi đầu tháng 10 năm 2010, được Chính phủ nước này cho là thảm họa hóa chất thảm khốc nhất trong lịch sử của Hungary.
Tôi chỉ nhắc lại những tính toán của các chuyên gia từ 10 năm về trước, nếu tính đến những chi phí về môi trường; có nghĩa là phải tính đến 50 năm, 100 năm nữa thì sẽ thế nào mà lúc đó mình sẽ chiết khấu về chi phí của ngày hôm nay. Rất đáng tiếc là những khoản đầu tư của các doanh nghiệp Việt Nam nói chung và nhất là của các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài đã hủy hoại và sẽ còn hủy hoại môi trường của Việt Nam một cách khủng khiếp và tôi nghĩ rằng khi tính đến những tác động về môi trường có thể ảnh hưởng đến đời con, đời cháu chúng ta thì những dự án kiểu khai thác tài nguyên như thế là phải chấm dứt-TS.Nguyễn Quang A
Qua một thập niên vận hành tại vùng Tây Nguyên Việt Nam, truyền thông trong nước loan tin Nhà máy Alumin Tân Rai xảy ra sự cố vỡ đê quai hồ chứa thải quặng bauxite hồi tháng 10 năm 2014, khiến nhiều khu vực bị ảnh hưởng và mãi hai năm vẫn còn bỏ hoang vì chưa khắc phục hết ô nhiễm. Bên cạnh đó, Công ty Nhôm Lâm Đồng, trong báo cáo tháng 3 năm 2016, cho biết nguồn nước quanh hồ bùn đỏ bauxite Tân Rai, ở huyện Bảo Lâm bị ô nhiễm, gây ảnh hưởng nguồn nước sinh hoạt của hàng trăm hộ dân địa phương và họ phải bỏ tiền hàng triệu đồng để mua máy lọc nước về sử dụng. Cũng trong năm 2016, vào cuối tháng 7, Nhà máy Alumin Nhân Cơ ở Đắk Nông bị xảy ra sự cố tràn hóa chất, dẫn đến cá chết và người dân bị bệnh ngoài da khi tiếp xúc với nước ở suối Đắk Dao.
Hồi đầu tháng 3 năm 2018, Bộ Tài Nguyên-Môi Trường công bố một báo cáo đánh giá hiệu quả thí điểm dự án bauxite tại hai nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ, trong đó ghi nhận dự án Tân Rai xảy ra 3 lần sự cố và dự án Nhân Cơ xảy ra 4 lần sự cố với nguyên nhân là do lỗi kỹ thuật, thiết bị xuống cấp nên vẫn tiềm ẩn nguy cơ ô nhiễm môi trường phức tạp.
Bộ Tài Nguyên-Môi Trường trong báo cáo vừa nêu còn cảnh báo nhà đầu tư là Tập đoàn TKV phải lưu ý chất lượng thiết bị do nhà thầu Trung Quốc cung cấp.
Mới đây nhất, một cư dân ở Lâm Đồng, tu sĩ Thích Ngộ Chánh nói với RFA tình trạng rừng bị tàn phá kể từ khi Nhà máy Alumin Tân Rai được xây dựng:
“Trên đường đi vô khu vực bauxite ở Bảo Lâm, Lâm Đồng thì cái mảng rừng trong đó bị phá rất nhiều. Có một đợt đi qua đó thấy tình trạng phá rừng rất là khủng khiếp”.
Ngoài ra,  Nhà văn Nguyên Ngọc, người đã nhiều năm gắn bó với vùng đất Tây Nguyên, cũng từng bày tỏ lo ngại về văn hóa Tây Nguyên bị xáo trộn do dự án:
Tôi lo lắng về mặt văn hóa xã hội ở Tây Nguyên. Đây là một vùng văn hóa rất đặc sắc và độc đáo. Tây Nguyên trước hết là rừng. Văn hóa Tây Nguyên có thể nói là văn hóa rừng, là tinh hoa của sự gắn bó của con người với tự nhiên. Một xã hội, một dân tộc mà văn hóa bị tan đi, thì xã hội không thể ổn định, và thậm chí các dân tộc không thể tồn tại.”
10 năm sau khi triển khai dự án bauxite Tây Nguyên và trước đề xuất cần mở rộng dự án này của Bộ Công Thương, một lần nữa giới chuyên gia cũng khẳng định Chính phủ và Quốc hội cần phải tính toán kỹ lưỡng và sáng suốt để đưa ra quyết định thật đúng đắn trong thời đại công nghiệp 4.0.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng không thể tiếp tục những dự án hủy hoại môi trường của Việt Nam:
“Tôi chỉ nhắc lại những tính toán của các chuyên gia từ 10 năm về trước, nếu tính đến những chi phí về môi trường; có nghĩa là phải tính đến 50 năm, 100 năm nữa thì sẽ thế nào mà lúc đó mình sẽ chiết khấu về chi phí của ngày hôm nay. Rất đáng tiếc là những khoản đầu tư của các doanh nghiệp Việt Nam nói chung và nhất là của các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài đã hủy hoại và sẽ còn hủy hoại môi trường của Việt Nam một cách khủng khiếp và tôi nghĩ rằng khi tính đến những tác động về môi trường có thể ảnh hưởng đến đời con, đời cháu chúng ta thì những dự án kiểu khai thác tài nguyên như thế là phải chấm dứt.”
Còn tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ kêu gọi Việt Nam thay vì đầu tư vào các lĩnh vực công nghiệp nặng ảnh hưởng mạnh đến môi trường thì nên dành số tiền đó đầu tư vào những dự án của các ngành công nghiệp thông minh, cần nhiều chất xám hiện nay, nếu muốn nhanh chóng trở thành một nước công nghiệp hiện đại.
RFA.

Vụ AVG, đặc trưng của thể chế

Image result for Vụ Mobifone mua AVG
Ảnh: PLO

Nói như thế này dễ bị quy kết nặng nề. Những người u mê không chấp. Những người tỉnh táo hãy bình tĩnh xem những biểu hiện như sau có phải thuộc về thể chế không?

1. Một món hàng trị giá chưa đến 1.000 tỷ mà nâng giá lên gấp gần 10 lần, gần 9.000 tỷ. Nếu, nhà tư sản tiêu tiền của họ, không bao giờ có. Đặc trưng tiêu tiền thuộc về sở hữu toàn dân. Dân gian gọi là tiêu tiền chùa. Cam đoan, không có thể chế tiêu tiền chùa thì không có vụ mua bán này.

2. Bộ trưởng là người giữ vai trò quản lý nhà nước, tức là đề xuất chính sách và đảm bảo chính sách được thực hiện. Doanh nghiệp hoạt động theo luật. Doanh nghiệp trực thuộc và nằm trong cơ quan quản lý nhà nước là tự nó đã cơ cấu lợi ích nhóm. Nền pháp trị quản lý kinh tế không có chuyện này.

3. AVG phát tín hiệu bán, có cty nước ngoài mua, giá họ sẽ mua. Bộ CA không kiểm tra những thông tin AVG phát ra, hớp ngay, chỉ định không bán cho nước ngoài; Bộ 4T chỉ định DNNN mua và lập dự án; Bộ KHĐT chấp nhận hạng mục đầu tư cấp nhà nước; Bộ TC định giá; VPCP trình Thủ tướng; Bộ 4T và Bộ CA đưa giao dịch kinh tế này vào quản lý chế độ bí mật quốc gia. Kịch bản hoàn hảo, lợi dụng hình thức quy trình, đồng phạm thực hiện nội dung quy trình (bị làm lệch lạc) để lấy tiền ngân sách. Chuyện này sử dụng hai cơ chế của thể chế là: 1. các Bộ quan trọng nhất dân chủ đề xuất và tập trung quyền lực, Thủ tướng quyết; 2. quản lý nhà nước theo ngành.

So sánh với HĐQT của một DN ngoài nhà nước họ cũng không “sẵn lòng mở cửa đón lừa” bằng cả cơ cấu Chính phủ.

4. Ăn cắp gần nửa tỷ USD bằng cả một âm mưu, thủ đoạn khép kín mà tội bị truy cứu là vi phạm đầu tư. Ăn cắp, ăn cướp quy mô lớn, quy trình và thủ đoạn nham hiểm gây bất bình cả hơn 90 triệu dân mà áp dụng luật như kiểu gãi ghẻ, tìm cách cho nhiều người thoát tội cũng mang tính đặc trưng thể chế: ý chí nhóm người chứ không phải ý chí pháp quyền.

Góp vài lời cảnh tỉnh!

NB Trần Quang Vũ.

Bán AVG cho Mobifone: Ông Phạm Nhật Vũ có bị liên đới?


Cho đến nay, ngoài hai cựu Bộ trưởng Bộ Thông tin- Truyền thông (TT-TT) là ông Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn bị khởi tố và bắt giam vào chiều 23/2, có 3 chủ chốt cao nhất của Mobifone và 1 vụ trưởng của Bộ TT-TT cũng đã bị khởi tố và bắt giam. Dư luận đặt câu hỏi, bên bán- ông Phạm Nhật Vũ- Chủ tịch AVG có bị liên đới?

Bên mua vào khám


Ngày 25/12/2015 Tổng công ty viễn thông Mobifone ký hợp đồng chuyển nhượng 95% cổ phần của Công ty cổ phần nghe nhìn Toàn cầu (AVG) với giá 8.889,8 tỉ đồng.

Ông Phạm Nhật Vũ- Chủ tịch AVG sở hữu 55,49% cổ phần (tương đương 2013 tỷ đồng) trong tổng số vốn điều lệ là 3.628 tỷ đồng.

Thực hiện ý kiến chỉ đạo của Thường trực Ban Bí thư và Thủ tướng Chính phủ, ngày 26/8/2016,Tổng Thanh tra Chính phủ đã ban hành Quyết định số 2220/QĐ-TTCPthanh tra toàn diện Dự án Tổng công ty Viễn thông Mobifone mua 95% cổ phần của Công ty cổ phần nghe nhìn Toàn Cầu.

Chiều 14/3/2018, Thanh tra Chính phủ công khai kết luận thanh tra toàn diện Dự án Tổng công ty Viễn thông MobiFone mua 95% cổ phần của Công ty cổ phần nghe nhìn Toàn Cầu (AVG).


Tại kỳ họp 26 (ngày 28-30/5/2018), Ủy ban Kiểm tra TƯ kết luận 5 cá nhân vi phạm rất nghiêm trọng trong vụ chuyển nhượng này gồm: Ông Nguyễn Bắc Son- nguyên Bộ trưởng Bộ TT-TT, ông Trương Minh Tuấn- Bộ trưởng Bộ TT-TT, ông Phạm Đình Trọng- Vụ trưởng Vụ Quản lý doanh nghiệp (Bộ TT-TT), ông Lê Nam Trà Chủ tịch HĐTV Mobifone, ông Cao Duy Hải- Tổng Giám đốc Mobifone.

Tại Hội nghị Trung ương 8, khóa XII diễn ra từ ngày 2 đến 6/10/2018, Ban chấp hành Trung ươngđã xem xét, quyết định kỷ luật ông Nguyễn Bắc Son - nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng, nguyên Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông.

Ông Nguyễn Bắc Son bị cách chức Ủy viên Trung ương Đảng khóa XI và Bí thư Ban cán sự đảng Bộ Thông tin Truyền thông nhiệm kỳ 2011 - 2016.

Tại phiên họp thứ 28 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội (từ ngày15 đến 17/10/2018), ông Nguyễn Bắc Son bị Ủy ban Thường vụ Quốc hội xóa tư cách nguyên Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông nhiệm kỳ 2011-2016.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký Quyết định thi hành kỷ luật bằng hình thức xóa tư cách nguyên Bộ trưởng Bộ TT-TT đối với ông Nguyễn Bắc Son.

Ngày 18/7/2018, Thủ tướngNguyễn Xuân Phúcđã ra quyết định về việc thi hành kỷ luật đối với ông Trương Minh Tuấn, Ủy viên Trung ương Đảng Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông bằng hình thức cảnh cáo.

Ngày 23/7/2018, Chủ tịch nước đã ký quyết định tạm đình chỉ công tác Bộ trưởng Bộ TT-TT đối với ông Trương Minh Tuấn.

Ngày 23/10/2018, Quốc hội đã phê chuẩn miễn nhiệm chức vụ Bộ trưởng Bộ TT-TT đối với ông Trương Minh Tuấn.

Ông Trương Minh Tuấn- Ủy viên Trung ương Đảng, được Bộ Chính trị phân công về làm Phó ban chuyên trách Ban Tuyên giáo Trung ương.

Ông Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn cùng bị khởi tố và bắt giam vào chiều ngày 23/2. Trước đó, ông Lê Nam Trà, Chủ tịch HĐTV Mobifone, ông Lê Cao Hải- Tổng giám đốc Mobifone, bà Phạm Phương Anh- Phó Tổng giám đốc Mobifone, ông Phạm Đình Trọng- Vụ trưởng Vụ Quản lý doanh nghiệp (Bộ TT-TT) đã bị khởi tố và bắt giam vì liên quan đến thương vụ mua AVG.

Bên bán có liên đới?


Sau khi 6 người thuộc Bộ TT-TT và Mobifone bị bắt, dư luận xôn xao với câu hỏi, liệu lãnh đạo AVG- những người ký hợp đồng bán 95% cổ phần của AVG cho Mbifone có bị liên đới? dù hai bên đã thỏa thuận và ký hủy hợp đồng mua bán.

AVG hoàn trả số tiền cho Mobifone và không tính lãi suất, chi phí và không phạt hợp đồng.

Kết luận của Thanh tra Chính phủ không đề cập đến trách nhiệm của bên bán AVG, chỉ đề cập đến trách nhiệm của lãnh đạo Mobifone, Bộ TT-TT (cơ quan quản lý nhà nước,đại diện chủ sở hữu vốn nhà nước tại doanh nghiệp và quản lý nhà nước về thông tin, truyền thông đã chỉ đạo Mobifone trong quá trình thực hiện dự án, quyết định phê duyệt dự án đầu tư);

Và các bộ liên quan ( Bộ Tài chính, Bộ KH-ĐT, Bộ CA, Văn phòng Chính phủ và cácCông ty TNHH Chứng khoán Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam (VCBS)và Công ty TNHH Hãng kiểm toán AASC (AASC);Công ty TNHH Định giá Hà Nội - TP Hồ Chí Minh (Hanoi Valu);Công ty TNHH Tư vấn Đầu tư và Thẩm định giá AMAX (AMAX)

Theo luật sư Nguyễn Đình Khang, AVG là doanh nghiệp tư nhân, việc định giá tài sản, chấp nhận giá chuyển nhượng là thuộc về bên mua, vì bên mua (Mobifone) là doanh nghiệp Nhà nước.

Dù làMobifone thực hiện Dự án đầu tư dịch vụ truyền hình theo hình thức đầu tư vốn ra ngoài doanh nghiệp, nhưng lại thực hiện ở trong giai đoạn Mobifone đang tiến hành cổ phần hóa nên phải tuân thủ các quy định của luật pháp.

Nói về việc giá trị AVG được định giá cao gấp 2,5 lần so với giá trị thực, PGS-TS Ngô Trí Long- nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu thị trường giá cả trả lời trên báo Người lao động: Giá trị tài sản đem bán được định như thế, nhưng người mua có chấp nhận giá đó không là cả một vấn đề.

Theo PGS-TS Ngô Trí Long: Trong thương vụ MobiFone mua 95% cổ phần AVG rõ ràng là đã có hậu quả, nguy cơ hiện hữu thiệt hại nghiêm trọng vốn nhà nước hơn 7.000 tỉ đồng thì bên định giá phải chịu trách nhiệm theo mức độ thiệt hại gây ra.

Ở đây, mặc dù 2 bên đã hủy hợp đồng sau khi Thanh tra Chính phủ vào cuộc, công bố sai phạm, nhưng đó chỉ là sửa chữa, khắc phục hậu quả chứ không phải hủy hợp đồng là xong. Trong vụ việc này, ngoài cơ quan thẩm định giá, những người có liên đới trong vụ việc này cũng phải chịu trách nhiệm.

Và như thế, phần nào đã lý giải vấn đề mà dư luận đặt ra, về việc ông Phạm Nhật Vũ có bị liên đới hay không?

DN.

Phó Thủ tướng Chính phủ coi trời bằng vung!


Công ty CP Gang thép Thái Nguyên là một trong những đại dự án trở thành đại án bởi đội vốn, thất thoát, thua lỗ hàng ngàn tỷ đồng. Các loại sai phạm, những số liệu cụ thể tại dự án này đã được thanh tra chính phủ phanh phui sau hơn 2 năm trường kỳ “khai quật” tại dự án này. Thời gian thanh tra kéo dài hơn 720 ngày, điều đó cho thấy những “quả đấm thép” một thời của nền kinh tế Việt Nam là hang ổ của tham nhũng, lợi ích nhóm.

Dự án mở rộng sản xuất giai đoạn 2 (TISCO) của công ty CP Gang thép Thái Nguyên có tổng mức đầu tư được phê duyệt 3.843 tỷ đồng. Sau đó, giống như chuyện viễn tưởng, dự án này được chính phủ cho phép đội vốn lên đến 8.104 tỷ đồng, tăng hơn gấp đôi. Nuốt hết hàng ngàn tỷ đồng nhưng dự án này hoàn toàn tê liệt và “đắp chiếu” từ năm 2013 đến nay, hiện thời chỉ riêng lãi vay ngân hàng mỗi ngày phải trả hơn 1 tỷ đồng.

Dự án này (cũng như các đại dự án ngàn tỷ thua lỗ khác) phát sinh trong giai đoạn chính phủ do Nguyễn Tấn Dũng cầm đầu. Người quyết định cho dự án này đội vốn hơn gấp đôi (tăng thêm 4.300 tỷ đồng) là một phó thủ tướng, tay chân đắc lực của Nguyễn Tấn Dũng. Trong văn bản kết luận sai phạm tại dự án này, thanh tra chính phủ đã chỉ ra thủ phạm. Khi công bố trước ba quân thiên hạ, thanh tra chính phủ chỉ nói chung chung “thủ phạm “ấy là một phó thủ tướng. Qua sự đối chiếu thông tin có căn cứ, không khó nhận ra “thủ phạm” nói trên là ai. (Sẽ nói ở phần sau).

Đội vốn (tăng thêm hơn 4.300 tỷ đồng) tại dự án TISCO diễn ra đúng quy trình: cấp dưới làm văn bản “xin”, trình qua văn phòng chính phủ (nơi này dày đặc cửa, chồng chất khóa), tiếp theo lấy ý kiến các ngành liên quan, sau đó thủ tướng hoặc phó thủ tướng quyết định. Dự án đội vốn thành đại án này diễn ra theo quy trình như vậy. Nhiều năm trước, những sai phạm tày trời bị che lấp, nhiều người, nhất là người trong cuộc, đinh ninh sự thật đã được chôn lấp.

Cái kim nằm trong mớ giẻ rách lâu ngày đã lòi ra. Tiêu tốn hơn 2 năm để tìm kiếm sự thật, thanh tra chính phủ đã bóc trần nhiều mờ ám tại dự án này, và lôi ra ánh sáng đối tượng quyết định cho đội vốn tăng thêm hơn 4.300 tỷ đồng.

Sau khi nhận được văn bản của văn phòng chính phủ về việc lấy ý kiến điều chỉnh tăng vốn cho TISCO, các ngành liên quan đều có văn bản phúc đáp và tỏ rõ chính kiến không đồng tình. Thay vì tiếp thu ý kiến đúng đắn của các ngành, phó thủ tướng chính phủ đã phớt lờ, nói đúng hơn là bất chấp, hạ bút ký văn bản (số 2339) trong đó khẳng định “thực hiện dự án với tổng mức đầu tư điều chỉnh 8.104 tỷ đồng”.

Chỉ ra “thủ phạm” nguyên là phó thủ tướng chính phủ nhưng thời-thế đã khác, cho nên thanh tra chính phủ đưa ra kết luận chắc nịch: Ban hành văn bản cho phép TISCO tăng vốn (hơn gấp đôi) là trái với luật đầu tư. Chỉ vì phó thủ tướng chính phủ coi trời bằng vung, riêng phi vụ này, hơn 4000 tỷ đồng trôi sông trôi biển để rồi chảy vào túi quan tham.

Trong phi vụ đại án này, nguyên thủ tương Nguyễn Tấn Dũng không thể vô can, nếu Nguyễn Tấn Dũng không gật đầu đồng ý, nguyên phó thủ tướng nằm mơ cũng không dám làm cái việc động trời như vậy. Là kẻ đại tham lam, cầm đầu bọn ăn không trừ một thứ gì, Nguyễn Tấn Dũng đời nào để cho thuộc cấp ném tiền qua cửa sổ vô tội vạ như vậy.

Án tại hồ sơ. Trọng chứng hơn trọng cung. Chứng cứ chắc nịch như vậy chạy đâu cho thoát.

Sau khi ban hành kết luận thanh tra tại TISCO, thanh tra chính phủ đã chuyển hồ sơ 4 vụ việc có dấu hiệu hình sự cho Bộ Công an để điều tra xử lý theo quy định của pháp luật. Không chỉ có vậy, thanh tra chính phủ còn chuyển kết luận thanh tra đến ủy ban kiểm tra trung ương đảng để cơ quan này xem xét và kiến nghi cấp trên xử lý những đối tượng có sai phạm thuộc diện quản lý của Bộ Chính trị, Ban Bí thư.

Phó thủ tướng được nhắc đến trong kết luận của thanh tra chính phủ là ai? Thời kỳ đó, dưới trướng của Nguyễn Tấn Dũng, chính phủ có 4 phó thủ tướng. Mảng công nghiệp, xây dựng thuộc phần “cai quản” của phó thủ tướng Hoàng Trung Hải (trước đó là Bộ trưởng Bộ Công nghiệp). Khi ngồi ghế phó thủ tướng, Hoàng Trung Hải là cánh tay nối dài của Nguyễn Tấn Dũng, gây ra không ít đại họa cho nền kinh tế, trong đó không thể quên đại họa Fomosa Hà Tĩnh.

Ông Nguyễn Tấn Dũng thời còn làm thủ tướng (giữa) và Hoàng Trung Hải. Ảnh: ANTĐ

Nguyên phó thủ tướng Vũ Văn Ninh (trước đó là Bộ trưởng Bộ Tài chính) phụ trách mảng tài chính, ngân hàng. Khi đương chức, thời bộ trưởng bộ tài chính, cũng như sau đó ngoi lên phó thủ tướng, Vũ Văn Ninh ngoan ngoãn trở thành công cụ của Nguyễn Tấn Dũng, tạo ra những “quả đấm thép”, đại án như Vinashin…

Phó thủ tướng ký văn bản cho phép TISCO đội vốn tăng thêm hơn 4000 tỷ đồng (được nhắc đến trong kết luận của thanh tra chính phủ) chỉ có một trong hai, hoặc là Hoàng Trung Hải, hoặc là Vũ Văn Ninh. Nguyên phó thủ tướng Vũ Văn Ninh đã nghỉ hưu. Sau phi vụ động trời nói trên, nguyên phó thủ tướng Hoàng Trung Hải thăng hạng, vào Bộ Chính trị, hiện là Bí thư Thành ủy Hà Nội.

Xử lý cán bộ có sai phạm là không có vùng cấm, không xử lý theo kiểu dưới nặng trên nhẹ. Trung ương, trước hết là bác Trọng, nhiều lần khẳng định như vậy.

Sai phạm tại dự án TISCO đặc biệt nghiêm trọng, có cả tổ chức và cá nhân, trong đó “đầu têu” nguyên là phó thủ tướng chính phủ. Hãy chờ xem bác Trọng xử lý vụ việc này như thế nào.

Tiếng Dân.

Designed byTin không lề |