Tin không lề: Chính trị

Hồng Hà: Mong gì ở Hội nghị Trung ương 11, khóa 12?


Hội nghị Trung ương 11 khoá 12 diễn ra từ ngày 7/10 đến ngày 13/10/2019. Các nội dung làm việc như sau:

1. Thảo luận, cho ý kiến về các dự thảo văn kiện trình Đại hội XIII:
– Dự thảo báo cáo chính trị,
– Dự thảo báo cáo 10 năm thực hiện cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH,
– Dự thảo báo cáo tổng kết 10 năm thực hiện Chiến lược kinh tế – xã hội 2011-2020, xây dựng chiến lược phát triển 2021-2030,
– Báo cáo tổng kết 5 năm thực hiện công tác xây dựng Đảng, thi hành điều lệ Đảng nhiệm kỳ khóa XII.
2. Cho ý kiến về tình hình thực hiện nhiệm vụ kinh tế – xã hội, ngân sách Nhà nước năm 2019-2020.
3. Nghe báo cáo của Bộ Chính trị về công tác chuẩn bị nhân sự khoá 13 và xem xét cho ý kiến về Tờ trình vấn đề nhân sự quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương khoá XIII, nhiệm kỳ 2021 – 2026 mà Bộ Chính trị đã quyết định phê duyệt vào ngày 21/6/2019.
4. Kỷ luật cán bộ.
Trong diễn văn khai mạc Hội nghị Trung ương 11, hôm 07/10/2019, ông Nguyễn Phú Trọng yêu cầu Trung ương “phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, tình hình thế giới và trong nước, nhất là tình hình Biển Đông; chỉ rõ các khả năng có thể xảy ra trong thời gian tới, lường trước những thời cơ, thuận lợi cần nắm bắt, những khó khăn, thách thức cần phải nỗ lực vượt qua”.
TBT Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị 11. Photo Courtesy
Giới am hiểu chính trị cho rằng, động thái của ông Trọng là quá muộn màng.
Về phía Trung Quốc, từ tháng 9/2019, chúng đã nói Việt Nam phải chấm dứt các hoạt động khoan tìm dầu khí đơn phương tại Bãi Tư Chính, nơi mà Trung Quốc gọi là Vạn An Than, tên tiếng Anh là Vanguard Bank.
Trong khi Bộ Ngoại giao Việt Nam phản ứng yếu ớt bằng “kêu gọi”, gởi công hàm phản đối… Thì Trung Quốc ngang ngược cho rằng, Việt Nam đã đơn phương tiến hành các hoạt động khai thác dầu khí từ tháng 5/2019 đến nay, và việc này vi phạm nghiêm trọng các quyền và lợi ích của Trung Quốc, đồng thời vi phạm các thỏa thuận song phương giữa Trung Quốc và Việt Nam.
Bắc Kinh tuyên bố hôm thứ Tư, 18/9/2019, rằng các hoạt động ngoài khơi của Việt Nam, khu vực Bãi Tư Chính là “vi phạm chủ quyền của Trung Quốc ở Nam Hải” (Cách Trung Quốc gọi Biển Đông).
Khi người ta “tuyên bố chủ quyền”, thì ông Trọng mới lọ mọ đi “phân tích”, “dự báo”. Hóa ra nhiều năm nay không cơ quan nào “phân tích, dự báo” chăng? Các cơ quan đầy quyền lực này ở đâu:
– Quân uỷ Trung ương,
– Hội đồng Lý luận trung ương,
– Ủy ban Quốc phòng và An ninh Quốc Hội,
– Viện Chiến lược Quốc phòng, trước đây là Viện chiến lược Quân sự, cơ quan nghiên cứu chiến lược quân sự, có nhiệm vụ nghiên cứu và đề xuất những vấn đề chiến lược quân sự, quốc phòng cho Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Đảng và Nhà nước.
– Bộ Tổng tham mưu và Tổng cục Tình báo.
Tại sao từ trước đến nay không “phân tích dự báo”, nhất là lúc Trung Quốc đã vẽ “đường lưỡi bò” và gây hấn với giàn khoan HD 981 trước thềm đại hội đảng khoá 12?
Người ta còn nhớ, sáng 8/12/2015, ông Nguyễn Phú Trọng cùng các đại biểu QH tổ bầu cử số 1 đã có cuộc tiếp xúc cử tri quận Ba Đình, Hoàn Kiếm (Hà Nội), để báo cáo kết quả kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa XIII vừa diễn ra. Tại đây, ông nói:
“Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?”
Trong đầu của các lãnh đạo cấp cao nhất của đảng và nhà nước, lúc nào cũng lo sợ “mất đảng”, tuyên huấn trong đảng và với nhân dân rằng “mất đảng là mất nước”.
Vì vậy, tình báo Hoa Nam và giới lãnh đạo Bắc Kinh nắm rất rõ diễn biến tâm lý chính trị từ Việt Nam. Quân bài mà chúng luôn lật ra là “vì Đại cục”, là sự tồn vong của anh và tôi, của hai đảng Cộng sản, hai nhà nước XHCN.
Bây giờ, ông Trọng lại mong 200 “vì tinh tú” phân tích biển Đông, điều mà phần lớn các đại quan “vinh thân phì gia” trong số này… mù tịt, dù rằng họ không thiếu bất kỳ thứ bằng cấp gì.
Trong 200 Ủy viên Trung ương khoá 12, hầu hết đều có “bùa” cao cấp chính trị, thạc sĩ, tiến sĩ, thậm chí GS, PGS cũng không ít.
Có gần 30 Ủy viên đến từ các khối công an, quân đội. Có 83 Ủy viên đang đảm trách chức vụ tại 62 tỉnh thành. Số Ủy viên còn lại, nằm ở các cơ quan đầu não của đảng, Bộ, ban ngành trung ương.
***
Tại phiên họp thứ 16 của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, nhằm đánh giá kết quả hoạt động 6 tháng đầu năm 2019, diễn ra trong ngày 26/7/2019 vừa qua, ông Trọng công bố có hơn 100 tổ chức Đảng và xấp xỉ 8.000 đảng viên vi phạm bị kỷ luật trong nửa đầu năm 2019. Trong đó, một tổ chức đảng cùng 13 đảng viên, cả đương chức lẫn nghỉ hưu thuộc diện Bộ Chính trị và Ban Bí thư quản lý bị kỷ luật.
Trong báo cáo ngày 22/1/2019, Hội nghị tổng kết công tác ngành Nội chính. Ông Phan Đình Trạc cũng cho biết, tính từ đầu nhiệm kỳ đến thời điểm hiện tại, số lượng cán bộ, đảng viên thuộc diện BCT, Ban Bí thư quản lý bị kỷ luật và xử lý hình sự lên đến hơn 70 người.
Có 53.107 cán bộ, đảng viên đã bị xử lý kỷ luật, trong đó có hơn 70 cán bộ thuộc diện Trung ương quản lý; điều tra, truy tố, xét xử sơ thẩm 643 vụ/1.579 bị cáo về tham nhũng, kinh tế.
Đây là con số được thống kê “kinh khủng” nhất so với các khóa gần đây.
Trong số “nhúng chàm” đến khai trừ, bắt giam, cách chức, cảnh cáo… không thiếu mặt nào. Có cả Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên trung ương, Bí thư các tỉnh thành, Phó thủ tướng, Bộ trưởng, Thứ trưởng, Thượng tướng trở xuống, cả quân đội lẫn công an.
Nát đến nỗi, tướng Bộ công an tham nhũng, đi bảo kê cho  tội phạm, “mafia”; tướng quân đội thì ăn đất, tham nhũng… Cả Ban thường vụ thành uỷ Đà Nẵng đều bị kỷ luật; bộ sậu Bí thư, Phó bí thư, Chủ tịch, Phó Chủ tịch Khánh Hoà đều sai phạm rất nghiêm trọng; lãnh cả một sở Công An Đồng Nai đều bị kỷ luật.
Đó mới chỉ là “phần nổi của tảng băng chìm” của BCH Trung ương khoá 11, 12.
Nếu đem danh sách 200 “cán bộ cấp chiến lược” mà Bộ Chính trị phê duyệt “quy hoạch nhân sự BCH Trung ương khoá13” ra công khai trước đảng viên và nhân dân giám sát, cho ý kiến, chắc rằng 100% sẽ “out”.
***
Tại buổi toạ đàm về chủ đề bảo vệ Biển Đông, mang tên: “Vùng biển Tư chính và Luật pháp Quốc tế” của các trí thức và cán bộ hưu trí, hôm ngày 6/10/2019, tướng Lê Văn Cương cho biết, Trung Quốc đã “hù doạ” và áp đặt với lãnh đạo cấp cao ra sao. Ông cũng nghe râm ran “Việt Nam không kiện Trung Quốc vào giai đoạn này”.
Tướng Lê Mã Lương cho biết về ông Ngô Xuân Lịch, “lần đầu tiên trong lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam, một đại tướng, Bộ trưởng Bộ quốc phòng, không biết đọc bản đồ quân sự và không biết thực địa bản đồ”.
Đại hội 12, ông Trọng là người ủng hộ Ngô Xuân Lịch vượt qua Tổng Tham mưu trưởng, Đại tướng Đỗ Bá Tỵ, để vào Bộ Chính trị và nắm ghế Bộ trưởng Quốc phòng.
Ông Ngô Xuân Lịch, sinh 1954, quê Hà Nam, người có hơn 40 năm trong quân ngũ, chỉ làm một công việc duy nhất “Công tác đảng”. Và ông cũng chỉ có tấm bằng “Cử nhân xây dựng đảng”.
Đại tướng Lương Cường, sinh 1957, quê Phú Thọ, đang là Bí thư trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Lương Cường giống Ngô Xuân Lịch ở chỗ, một đời binh nghiệp, chỉ làm mỗi một việc, đó là “công tác đảng”. Lương Cường được lòng tổng Trọng, tin từ nội bộ cho hay, ông Cường sẽ vào Bộ Chính trị khoá 13, là ứng viên duy nhất cho cái ghế Bộ trưởng Quốc phòng sau khi Ngô Xuân Lịch về hưu năm 2021.
Tướng Lê Mã Lương cho biết thêm, tướng Lương Cường chưa từng trải qua trận mạc, chưa từng cầm súng chiến đấu ngày nào. Nếu điều này là sự thật, thì nguy cơ mất nước đang cận kề, bởi sự thật quá phũ phàng, khi ứng viên duy nhất cho cái ghế Bộ trưởng Quốc phòng của một đất nước, chưa từng kinh qua trận mạc, trong khi giặc đang lăm le ngoài biển khơi, làm mưa làm gió suốt hơn 3 tháng qua!
Bạn sẽ kỳ vọng điều gì, mong gì và chờ đợi gì ở các Hội nghị Trung ương và mỗi kỳ đại hội đảng?
Tiếng Dân.

Ai sẽ thay ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng bí thư? (Phần 3)


Nhiều người hy vọng đảng Cộng sản Việt Nam sẽ “xoay trục”, “thoát Trung”.  Làm gì có chuyện đó. Biểu tình hô hào, cổ suý chống Tàu, sẽ lập tức no đòn và mọt gông, sẽ ra toà với nhiều tội danh khác đi như: “Lợi dụng quyền tự do dân chủ…”, “diễn biến hòa bình”, “Âm mưu lật đổ chính quyền”, “phản quốc”…
Kể cả Nguyễn Tấn Dũng, vì một câu nói “tổn thương” tình hữu nghị, vẫn bị các cựu lãnh đạo cấp cao của đảng công khai chỉ trích và muốn nghiền nát.
Trong chuyến thăm chính thức Trung Quốc của Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội và phái đoàn Việt Nam từ 8/7 đến 12/7/2019, bà Ngân đến Trung Quốc ngay trong những ngày Trung Quốc gây hấn và xâm chiếm Bãi Tư Chính, nhưng tuyệt nhiên không có một lời nào nói về sự việc nóng hổi đó.
Tiếp đón Kim Ngân, Tập Cận Bình kêu gọi hai nước “Trung thành với những khát vọng nguyên thủy của mình, nhìn vào đại cục, thăng tiến tình hữu nghị và tăng cường sự hợp tác nhằm nâng quan hệ giữa hai nước lên một tầm cao mới so với điểm khởi đầu”, Tân Hoa Xã tường trình.
Bản tin của thông tấn xã nhà nước Trung Quốc cũng cho biết, bà Ngân ca ngợi Trung Quốc khi nói rằng, phía Việt Nam “sẽ không bao giờ quên sự ủng hộ và trợ giúp quý giá mà các đồng chí Trung Quốc đã cung cấp trong quá khứ và hiện tại”.
Tập Cận Bình tiếp Nguyễn Thị Kim Ngân hôm 14/7 ở Bắc Kinh. Nguồn: Vietnam News Agency
Trong khi ngày 22/8/2019, Bộ Ngoại giao Mỹ tuyên bố rằng, Mỹ “quan ngại sâu sắc về việc Trung Quốc tiếp tục can thiệp vào những hoạt động thăm dò và khai thác dầu khí lâu nay của Việt Nam trong khu vực Việt Nam tuyên bố là vùng đặc quyền kinh tế”, Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ John Bolton lên tiếng, rồi ngày 26/8/2019, Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ liên tiếp lên tiếng phản đối Bắc Kinh uy hiếp hoạt động dầu khí của Việt Nam trên Biển Đông, thì giới lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước “im thin thít” như là việc Trung Quốc xâm lấn Bãi Tư chính là của ai, không phải của mình.
Đặng Minh Khôi, Trợ lý Bộ trưởng, Vụ trưởng Vụ Đông Bắc Á, Bộ Ngoại giao, nay giữ chức Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, kiêm Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền Việt Nam tại Trung Quốc, trả lời Tân Hoa Xã, rằng:
Đương nhiên trong 70 năm chúng ta là láng giềng cũng có lúc có chuyện này chuyện khác, nhưng có thể nhìn lại trong 70 năm vừa qua quan hệ giữa hai đảng, hai nước và nhân dân hai nước phát triển hết sức tốt đẹp, toàn diện trên tất cả các lãnh vực”.
Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Đại sứ Đặng Minh Khôi, phát biểu tại một buổi hội thảo ngày 17/5/2014. Photo Courtesy
Hãy nghe Phạm Hồng Tung, GSTS sử học giảng viên Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn (ĐHQG Hà Nội) Chủ biên chương trình Lịch sử trong chương trình giáo dục phổ thông, nói một cách ngu muội và ấu trĩ về việc soạn sách Lịch sử xâm lược của Trung Quốc: “Bây giờ chính là lúc giới sử học của hai nước nên ngồi lại, thảo luận những nguyên tắc cơ bản để dạy về những vấn đề liên quan đến lịch sử hai nước”.
Có lẽ “16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt” đã là “vòng kim cô” siết chặt trên đầu các lãnh tụ chính trị Việt Nam từ sau năm 1990.
Với nhân dân, họ lập lờ “thân Mỹ”, “xích gần phương Tây”… nhưng kỳ thực, bên trong các các cuộc họp cấp cao nội bộ, dạy trong các trường đại học, giáo huấn trong các học viện Quân đội, Công an, họ công khai chỉ đích danh “kẻ thù số 1 là Đế quốc Mỹ”, là “cảnh giác cao với thế lực thù địch, phản Cách mạng”, là “bạn bè tốt chỉ có Trung Hoa”…
Cùng với hàng trăm ngàn thành viên AK47, các DLV cao cấp, một số tướng về hưu, hệ thống tuyên giáo, truyền thông, thậm chí cả Hội đồng Lý luận Trung ương cũng phản biện việc “bài Trung”. Họ quy chụp “mưu đồ thân Mỹ bài Trung, dựng cờ vàng, hạ cờ đỏ” và họ ra sức bảo vệ “Tình hữu nghị được bác Mao, bác Hồ vun đắp”.
Họ lập luận, đó là đảng Cộng sản anh em, ý thức hệ tương đồng; TQ kề vai sát cánh VN trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ, giúp đỡ vô tư. Rằng hai đảng cũng xây dựng nhà nước XHCN, cùng giữ “đại cục” để tồn vong…
Đảng Cộng sản Việt Nam luôn kiên định và cứng rắn. Ý tưởng đa nguyên như ông Trần Xuân Bách, ứng viên Tổng bí thư, vẫn bị “bóp cổ” tức khắc. Cấp tiến như ông Trần Độ, cũng bị sa thải, trả giá cho đến lúc chết.
Cho nên, trong tứ trụ, Bộ Chính trị, BCH Trung ương, đừng bao giờ nghĩ rằng, có ông này “thân Tàu” ông kia “thân Mỹ”… Ông nào cũng “thân Tàu” và cũng đều quy phục Tập Cận Bình cả.
Còn nhớ, sáng 16/5/2019, tại Hội nghị 10, Khóa 12, ông Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu:
– Bộ Chính trị đã cho định hướng mốc là đến năm 2026 là mốc kết thúc nhiệm kỳ Đại hội XIII, đến năm 2030 là mốc 100 năm thành lập Đảng và đến năm 2045 là mốc 100 năm thành lập nước. Vậy chúng ta định hướng, hình dung ra nước ta vào năm 2030 sẽ là thế nào? Đến năm 2045, nước ta sẽ như thế nào? Đây là những vấn đề rất lớn, vô cùng khó.
– Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không? Đổi mới chính trị là đổi mới hệ thống chính trị, tổ chức bộ máy, nhân lực, phương thức, lề lối làm việc… hiểu cho đúng những cái đó. Hay bây giờ nói kinh tế thị trường và định hướng xã hội chủ nghĩa; vừa qua kinh tế thị trường phát triển như thế được chưa? Có bảo đảm định hướng xã hội chủ nghĩa không? Có lệch về phía nào không?
Đấy. Không cần bình luận gì nữa.
Về chuyến thăm Mỹ sắp đến. Giới quan sát cũng không quá quan tâm và đặt kỳ vọng. Ông Trọng đi chỉ vì mục đích:
1. Tăng cường quan hệ kinh tế thương mại, nhất là giải quyết một vấn đề Washington đang rất quan ngại là xuất siêu của Việt Nam sang Mỹ.
  1. Mong muốn mở rộng hơn trong quan hệ đối tác toàn diện.
Rất khó có thể nâng tầm quan hệ song phương giữa hai nước từ đối tác toàn diện lên đối tác chiến lược, điều mà Washington đã yêu cầu Hà Nội từ tháng 5/2019.
3. Làm chuyến công du Hoa Kỳ, cấp nhà nước, trong điều kiện sức khoẻ còn cho phép, trước khi về “làm người tử tế” như Ba Dũng.
Quay lại câu chuyện Đại hội 13 của đảng. Như đã đề cập ở phần trước, ông Trọng đã hoàn toàn bế tắc và mệt mỏi.
Ở Trung ương, nạn chạy chức, chạy ghế, mua bán phiếu bầu, bảo kê, sân sau, phe nhóm chính trị, làm nhiều chuyện “kinh thiên động địa”. Uỷ viên Trung ương hư hỏng quá nhiều; các tướng lĩnh công an, quân đội trở thành bảo kê, tham quyền cố vị, tham nhũng tràn lan. Ở cơ quan công quyền bộ ban ngành, từ tỉnh thành đến đơn vị hành chính cấp xã phường, nạn cát cứ, vơ vét, cả họ làm quan… nhức nhối xã hội. Số cán bộ đảng viên thoái hoá, biến chất, suy đồi đạo đức, xà xẻo công quỹ… đã gây mất niềm tin hoàn toàn trong dân chúng.
Chiến dịch “đốt lò” của ông Trọng hoàn toàn không giải quyết được cái gốc của vấn đề. Đó là tất cả sai phạm, kỷ luật đều rơi vào các cán bộ đảng viên có chức quyền rất lớn, được đảng đào tạo bài bản, quy hoạch và bổ nhiệm. Vậy ai sinh ra nó, dung dưỡng nó, ngoài đảng Cộng sản?
Người thay ông Trọng, được đồn đoán sẽ là ông Trần Quốc Vượng. Ông Vượng được ông Trọng chọn là ứng viên số một cho vị trí Tổng Bí thư ở đại hội 13. Ông được xem là “bản sao” của ông Trọng về đạo đức và lối sống, lập trường kiên định Chủ nghĩa Mác- Lê, thâm trầm và đầy mưu lược.
Ông Trần Quốc Vượng và Nguyễn Xuân Phúc. Photo Courtesy
Ông Vượng từng là Viện trưởng VKS Tối cao, ông hiểu rất rõ cơ chế vận hành của nhà nước cộng sản. Phía sau bộ máy lãnh đạo đương quyền của đảng và nước, còn có đội ngũ “nguyên lão” cực kỳ giáo điều, cổ hủ và kiên định lập trường mác xít. Lịch sử đã ghi nhận, chỉ cần đi chệch mục tiêu, cỗ máy cộng sản sẽ nghiền nát bất kể người ấy là ai, giữ bất kỳ cương vị gì trong đảng.
Vì thế, đại hội 13, chỉ là nơi “chia ghế” cho các quan thầy, từ Lạng Sơn về đến mũi Cà Mau. Còn đối với đại đa số nhân dân cả nước, họ chẳng quan tâm và có ai đó quan tâm, họ cũng chẳng có niềm tin gì nữa.
Hồng Hà - Tiếng Dân.

Đánh tráo nhân thân, hotgirl gội đầu thành Trưởng phòng ở Tỉnh uỷ Đắk Lắk


Sáng ngày 4/10, một nguồn tin của Tiền Phong xác nhận, bà Trần Ngọc Ái Sa (SN 1973, chức vụ hiện nay là Trưởng phòng Hành chính – Quản trị thuộc Văn phòng Tỉnh uỷ Đắk Lắk) sử dụng bằng cấp 3 của chị gái suốt thời gian công tác các đơn vị trực thuộc Văn phòng Tỉnh uỷ.

Đơn tố cáo bà Sa gửi đến báo Tiền Phong

“Chúng tôi hiện đang làm các quy trình theo quy định của pháp luật. Cô Sa thừa nhận đã sử dụng bằng cấp 3 của chị gái (trú tại tỉnh Lâm Đồng), còn cô chỉ học cấp 2. Do khi còn làm ở Nhà khách Tỉnh uỷ yêu cầu phải có bằng cấp 3 mới được nhận vào làm, nên cô ấy mới mượn bằng tốt nghiệp và mượn họ tên của chị gái để khai lý lịch. Sau này được đưa về Văn phòng Tỉnh uỷ làm kế toán và hiện nay là Trưởng phòng Hành chính – Quản trị. Đơn tố cáo cô Sa là đúng sự thật” – nguồn tin này xác nhận.

Theo đơn tố cáo, bà Sa đã khai không trung thực trong lý lịch dẫn đến được bổ nhiệm đến chức vụ trưởng phòng như hiện nay.

Tên thật của vị Trưởng phòng Hành chính – Quản trị là Trần Thị Ngọc Thảo (SN 1975). Bà này ở nhà, người quen hay gọi tên là Thảo. Nhưng, khi đi làm việc ở trụ sở Văn phòng Tỉnh uỷ thì được gọi tên là Sa, theo bản lý lịch gian dối trùng họ tên với chị gái của Thảo là Trần Ngọc Ái Sa (SN 1973, hiện đang công tác tại một bệnh viện ở tỉnh Lâm Đồng).

Bản thân bà Sa- mà sự thật là bà Thảo, xuất thân từ nghề thợ cắt tóc gội đầu, sau đó "mượn" bằng tốt nghiệp PTTH của chị gái đi học lên kế toán.

Sau một thời gian ở Nhà khách Tỉnh uỷ Đắk Lắk, bà Sa giả này đã được điều qua làm kế toán tại Văn phòng Tỉnh uỷ Đắk Lắk, rồi lại được nâng đỡ để leo lên chức Trưởng phòng. 

Trước đó, Tối 3/10, một tài khoản Facebook đăng tải thông tin "chấn động" ở Văn phòng Tỉnh ủy Đắk Lắk khi cho rằng 1 nữ trưởng phòng tên Trần Thị Ngọc Ái Sa, có tên, họ, ngày sinh, số CMND, tên cha mẹ trùng khớp với một cán bộ ở 1 bệnh viện tỉnh Lâm Đồng.

Tài khoản nêu trên cho biết nữ trưởng phòng này chỉ mới học xong cấp 2, làm nhân viên tiệm tóc và rất xinh đẹp, nhưng đã "lên" như diều gặp gió. Sau khi đăng tải, thông tin này đã thu hút nhiều sự quan tâm của cộng đồng mạng.

Tiền Phong sẽ tiếp tục thông tin đến bạn đọc vụ đánh tráo nhân thân kỳ dị này!

TPO.

Ai sẽ thay ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng bí thư? (Phần 2)


Ứng viên vào chiếc ghế Tổng Bí thư, chỉ có ba người: Bà Ngân, ông Phúc và ông Vượng.

Cuộc đua bắt đầu “nóng” khi ngày 23/9/2019, ông Nguyễn Phú Trọng thay mặt Bộ Chính trị ký ban hành Quy định 205-QĐ/TW “Về việc kiểm soát quyền lực trong công tác cán bộ và chống chạy chức, chạy quyền“.
Quy định có tính răn đe và quyết liệt nhằm ngăn chặn tình trạng “phe nhóm chính trị”, “vận động hành lang”, mua phiếu bầu… trước và trong thời điểm diễn ra đại hội 13.
Vào ngày 25/9/2019, bất ngờ PGS-TS Lê Minh Thông, trợ lý của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, cũng là cựu Phó Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, yêu cầu công khai danh tánh hơn 200 nhân sự quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương để đảng viên giám sát.
PGS. TS Lê Minh Thông. Photo Courtesy
Hình như bà Ngân thấy không “tâm phục khẩu phục” cái danh sách ấy, xem như nó còn có vấn đề tranh cãi, thuận với người này nhưng bất lợi với người kia.
Ông Nguyễn Phú Trọng sinh 14/4/1944 quê Hà Nội, quá tuổi, không bảo đảm sức khoẻ tái cử. Khả năng rất lớn là Bộ Chính trị sẽ quyết định trình Trung ương giữ lại các “trường hợp đặc biệt” ứng viên đảm nhận vai trò “tứ trụ”, như:
1. Trần Quốc Vượng, sinh ngày 5/2/1953, quê Thái Bình, Thường trực Ban bí thư.
2. Nguyễn Xuân Phúc, sinh ngày 20/7/1954, quê Quảng Nam, Thủ tướng Chính phủ.
3. Trương Hòa Bình, sinh năm 1955, quê Long An, Phó Thủ tướng thường trực Chính phủ.
4. Nguyễn Thị Kim Ngân, sinh ngày 12/4/1954, quê Bến Tre, Chủ tịch Quốc hội.
Trường hợp bà Nguyễn Thị Kim Ngân, năm 2021 đã bước vào tuổi 67, cái tuổi quá giới hạn dành cho nữ theo truyền thống của Đảng (bà Nguyễn Thị Xuân Mai, Ủy viên Bộ Chính trị khoá 8, Chủ nhiệm UBKT Trung ương cũng rời chính trường ở tuổi 61). Cho nên việc bà Ngân được giữ lại hay không, sẽ là điều Trung ương hết sức cân nhắc.
Nếu vậy, những Ủy viên Bộ Chính trị khoá 12 quá tuổi tái cử, sẽ phải rút lui, dự đoán gồm:
– Tòng Thị Phóng, sinh ngày 10/2/1954, quê Sơn La, phó Chủ tịch Quốc hội.
– Ngô Xuân Lịch, sinh ngày 20/4/1954, quê Hà Nam, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.
– Nguyễn Thiện Nhân, sinh ngày 12/6/1953, quê Trà Vinh, Bí thư Thành uỷ TP HCM.
Các Ủy viên Bộ Chính trị khoá 12 còn lại là:
– Phạm Minh Chính, sinh ngày 10/12/1958, quê Thanh Hoá, Trưởng ban Tổ chức Trung ương.
– Trương Thị Mai, sinh ngày 23/1/1958, quê Quảng Bình, Trưởng ban Dân vận Trung ương.
– Phạm Bình Minh, sinh năm 1959, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao.
– Vương Đình Huệ, sinh ngày 11/7/ 1957, quê Hà Tĩnh, Phó Thủ tướng Chính phủ.
– Tô Lâm, sinh ngày 10/7/1957, quê Hưng Yên, Bộ trưởng Bộ Công an.
– Hoàng Trung Hải, sinh ngày 27/8/1959, quê Thái Bình, Bí thư Thành uỷ Hà Nội.
– Võ Văn Thưởng, sinh ngày 13/12/1970, quê Vĩnh Long, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương.
– Nguyễn Văn Bình, sinh ngày 4/3/1961 quê Phú Thọ, Trưởng ban Kinh tế Trung ương.
Sẽ “long tranh hổ đấu” với các Bí thư Trung ương sau đây, để giành “vé” tái cử vào Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá 13 nhiệm kỳ 2021-2026 và leo lên vị trí cao hơn có thể, trong bộ máy của đảng và nhà nước:
1. Lương Cường, sinh năm 1957, quê Phú Thọ, Thượng tướng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam.
2. Nguyễn Hòa Bình, sinh năm 1958, quê Quảng Ngãi, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao.
3. Phan Đình Trạc, sinh năm 1958, quê Nghệ An, Trưởng Ban Nội chính Trung ương.
4. Nguyễn Xuân Thắng, sinh năm 1957, quê Nghệ An, Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh.
5. Trần Thanh Mẫn, sinh năm 1962, quê Hậu Giang, Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam.
6. Trần Cẩm Tú, sinh năm 1961, quê Hà Tĩnh, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.
Quy định số 262-QĐ/Trung ương ngày 8/10/2014 của Bộ Chính trị “Về việc lấy phiếu tín nhiệm đối với thành viên lãnh đạo cấp ủy và cán bộ lãnh đạo trong các cơ quan Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể chính trị – xã hội” do ông Lê Hồng Anh ký. Nội dung lấy phiếu tín nhiệm:
– Đạo đức và lối sống
– Năng lực thực tiễn

Nội dung Điều 11. “Sử dụng kết quả phiếu tín nhiệm”:
– Kết quả phiếu tín nhiệm được tham khảo trong công tác quy hoạch, điều động, bổ nhiệm, giới thiệu cán bộ ứng cử, miễn nhiệm.
– Có trên 50% số phiếu tín nhiệm thấp cần được xem xét đưa ra khỏi quy hoạch các chức vụ cao hơn.
– Có từ 2/3 số phiếu tín nhiệm thấp trở lên cần kịp thời xem xét, cho từ chức, thôi chức, bố trí công tác khác.
Điều đó cho thấy, nội dung lấy phiếu tín nhiệm trong đảng, về lý thuyết là cực kỳ quan trọng. Thế nhưng, áp vào thực tiễn, thì chưa hẳn là vậy.
“Tam trụ” và ông Trần Quốc Vượng (trái) đang bỏ phiếu tín nhiệm trước đây. Photo Courtesy
Hội nghị Trung ương 9 khoá 12 đã tiến hành lấy phiếu tín nhiệm của Ban Chấp hành Trung ương đối với các Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư vào chiều 25/12/2018 và công bố kết quả trước BCH Trung ương vào sáng 26/12/2018. Kết quả này không được công khai ra ngoài, nhưng theo tin rò rỉ, kết quả theo thứ tự từ cao đến thấp như sau:
1. Nguyễn Phú Trọng, 2. Nguyễn Thị Kim Ngân, 3. Trần Quốc Vượng, 4. Nguyễn Xuân Phúc, 5. Phạm Minh Chính, 6. Nguyễn Văn Nên, 7. Tòng Thị Phóng, 8. Phạm Bình Minh, 9. Vương Đình Huệ, 10. Ngô Xuân Lịch, 11. Trương Thị Mai, 12. Phan Đình Trạc, 13. Nguyễn Hoà Bình, 14. Võ Văn Thưởng, 15. Lương Cường, 16. Tô Lâm, 17. Trương Hoà Bình, 18. Nguyễn Xuân Thắng, 19. Nguyễn Thiện Nhân, 20. Hoàng Trung Hải, 21. Nguyễn Văn Bình.
(Còn nữa)
Hồng Hà - Tiếng Dân

Ai sẽ thay ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng bí thư? (Phần 1)


Đại hội toàn quốc lần thứ 13 của Đảng cộng sản Việt Nam còn hơn một năm nữa mới diễn ra. Song, ngay bây giờ không khí đã nóng lên.
Theo lịch trình, ĐH đảng viên hoặc ĐH đại biểu đảng bộ cơ sở không quá 2 ngày; bắt đầu từ tháng 4/2020, hoàn thành trước ngày 30/6/2020. ĐH đại biểu đảng bộ cấp huyện và tương đương không quá 3 ngày; hoàn thành trước ngày 31/8/2020. ĐH đại biểu đảng bộ trực thuộc Trung ương không quá 4 ngày, hoàn thành trước ngày 31/10/2020.
ĐH đảng toàn quốc sẽ diễn ra trong quý I năm 2021.
Tháng 1/2016, đại hội 12 kết thúc, thắng lợi dành cho ông Nguyễn Phú Trọng; ông Nguyễn Tấn Dũng phải ngậm ngùi từ giã chính trường.
Ông Nguyễn Phú Trọng trao quyết định nghỉ hưu cho ông Nguyễn Tấn Dũng. Photo Courtesy
Trên hệ thống truyền thông và tuyên giáo của đảng, dẫn lời các lãnh đạo, rằng ĐH 12 đã bầu ra BCH mới, một tập thể vững mạnh, đoàn kết thống nhất chặt chẽ, có bản lĩnh chính trị vững vàng, có phẩm chất đạo đức trong sáng, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Rằng ĐH đã chọn lựa được những Uỷ viên Trung ương có tầm nhìn chiến lược, có trí tuệ, tư duy đổi mới, sáng tạo, ý chí chiến đấu cao, kỷ luật nghiêm minh, có tính đảng cao, biết lắng nghe, tự phê bình và phê bình nghiêm túc, quy tụ được sự đoàn kết, thống nhất trong toàn Đảng, gắn bó mật thiết với nhân dân; có uy tín, năng lực lãnh đạo đất nước trong giai đoạn phát triển mới. Xem như đã chọn được “200 vì tinh tú”.
Hơn ba năm sau ĐH 12, kết quả như thế nào thì mọi người đã rõ. Ủy viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng, cùng 4 ủy viên Trung ương đương nhiệm bị kỷ luật: Nguyễn Xuân Anh, Trương Minh Tuấn, Trần Quốc Cường và Tất Thành Cang. Trong số đó, có 2 người bị bắt giam, 1 bị khai trừ.
Rồi thì hàng loạt sai phạm nghiêm trọng, bê bối liên quan đến nhiều lĩnh vực, tham nhũng, bảo kê tiếp tay tội phạm, lợi dụng chức vụ, quyền hạn đục khoét công quỹ, hư hỏng suy đồi về đại đức… Khốn nỗi, đối tượng vi phạm pháp luật lại là:
– Các cựu Uỷ viên Trung ương,
– Một số đại biểu Quốc hội,
– Tướng lĩnh cao cấp đương chức lẫn nghỉ hưu,
– Cán bộ thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý,
– Bí thư, Chủ tịch, Ban Thường vụ, lãnh đạo Hội đồng nhân dân tỉnh, thành phố.

Hình: (Từ trái sang) 5 Uỷ viên Trung ương khoá 12 bị kỷ luật: Nguyễn Xuân Anh, Đinh La Thăng, Trần Quốc Cường, Trương Minh Tuấn và Tất Thành Cang.
Đại hội 13 lần này được chuẩn bị khá sớm, khi ông Trọng ký hai văn bản:
– Quy định số 89-QĐ/TW ngày 4/8/2017 của Bộ Chính trị về khung tiêu chuẩn chức danh, định hướng khung tiêu chí đánh giá cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp.
– Quy định số 90-QĐ/TW ngày 4/8/2017 của Bộ Chính trị về tiêu chuẩn chức danh, tiêu chí đánh giá cán bộ thuộc diện Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý.
Vậy là chỉ hơn một năm sau ngày ĐH 12 bế mạc, lãnh đạo cấp cao đã “sắp quân cờ” cho ĐH 13.
Ngay trong phát biểu tại Kỳ họp thứ tư Hội đồng Lý luận Trung ương, nhiệm kỳ 2016 – 2021, sáng 23/12/2017, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã yêu cầu Hội đồng Lý luận Trung ương cần khởi động chuẩn bị cho việc xây dựng dự thảo Văn kiện Đại hội lần thứ 13 của Đảng. Ông Trọng cũng tiết lộ Hội nghị Trung ương 8 (tháng 10/2018) sẽ thành lập các tiểu ban chuẩn bị Đại hội 13 của Đảng. Hội nghị Trung ương 9 (tháng 5/2019) sẽ thảo luận Đề cương các văn kiện trình Đại hội 13.
Một loạt các văn bản ban hành trong đảng để chuẩn bị, giáo huấn, kiểm soát quyền lực và “răn đe” trước thềm đại hội 13. Nó cũng báo hiệu một kỳ đại hội không kém phần… sóng gió.
Quy định số 126-QĐ/TW, ngày 28/2/2018 của Bộ Chính trị: “Một số vấn đề về bảo vệ chính trị nội bộ Đảng”.
Đây là văn bản đóng dấu “Mật”. Quy định 126-QĐ/TW gồm 06 chương, 25 điều, với các nội dung chính:
– Nêu rõ việc xem xét, kết nạp người vào Đảng; việc xem xét người vào cấp ủy, làm cán bộ chủ chốt và làm việc ở cơ quan, bộ phận, vị trí trọng yếu, cơ mật;
– Kết nạp vào Đảng và bố trí sử dụng cán bộ, đảng viên có vấn đề về chính trị; việc ra nước ngoài, quan hệ với cá nhân, tổ chức nước ngoài…
– Quy định 126 của Bộ Chính trị áp dụng đối với cơ quan, tổ chức trong toàn hệ thống chính trị; người có nguyện vọng được xem xét kết nạp vào Đảng; cán bộ, đảng viên được đào tạo, quy hoạch, bổ nhiệm, giới thiệu để bầu vào cấp ủy, làm cán bộ chủ chốt, làm đại biểu Quốc hội, đại biểu HĐND các cấp và làm việc ở cơ quan, bộ phận, vị trí trọng yếu, cơ mật.
Ngày 30/5/2019, ông Trọng ký Chỉ thị 35-CT/TW của Bộ Chính trị ban hành, yêu cầu các cấp ủy, tổ chức đảng tập trung lãnh đạo, chỉ đạo công tác chuẩn bị và tiến hành đại hội đảng bộ các cấp nhiệm kỳ 2020-2025, kèm 4 phụ lục về Tiêu chuẩn cấp uỷ, cơ cấu, độ tuổi và quy trình nhân sự.
Ngày 15/8/2019, ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư thay mặt Ban Bí thư đã ký Kết luận số 55-KL/TW của Ban Bí thư “Về việc tiếp tục chấn chỉnh công tác cán bộ để chuẩn bị tốt nhân sự đại hội đảng bộ các cấp và Đại hội XIII của Đảng”. Kết luận có nêu:
Mỗi khi đến thời điểm chuẩn bị kết thúc nhiệm kỳ đại hội đảng bộ các cấp, công tác cán bộ lại xuất hiện biểu hiện ‘tư duy nhiệm kỳ’, ‘cục bộ’, ‘thân quen’, ‘lợi ích nhóm’, mất dân chủ, thiếu gương mẫu, ‘nể nang, dễ dãi’, ‘chạy chọt, vận động, tranh thủ lẫn nhau’ trong quy hoạch, đề bạt, bổ nhiệm, thăng cấp bậc hàm, thực hiện chính sách đối với cán bộ… ”
Văn bản trên cũng chỉ rõ:
“Bên cạnh đó, có nơi, cấp uỷ viên, uỷ viên ban thường vụ, nhất là người đứng đầu cấp uỷ còn đủ điều kiện tái cử có hiện tượng giữ mình, né tránh, ngại va chạm, không chăm lo xây dựng đội ngũ cán bộ kế cận; thiếu tích cực triển khai các mặt công tác, nhất là những việc khó, nhạy cảm, phức tạp vì sợ “mất phiếu”, ảnh hưởng đến bản thân, gây ra sự trì trệ trong xử lý, giải quyết công việc chung. Cá biệt có nơi người đứng đầu đến tuổi nghỉ hưu, nhưng không chủ động chuẩn bị người thay thế; có cán bộ ý thức tổ chức kỷ luật kém, không chấp hành sự phân công, điều động của cấp có thẩm quyền…
Kiên quyết không đề xuất, quyết định những nhân sự không bảo đảm tiêu chuẩn về độ tuổi, uy tín…; vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, mất đoàn kết, “cục bộ”, “lợi ích nhóm”; thiếu gương mẫu, không sẵn sàng chấp hành sự phân công, điều động của cấp có thẩm quyền; tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, gây thất thoát tiền bạc, tài sản của Nhà nước; phẩm chất, năng lực hạn chế, có biểu hiện “chạy chọt, vận động, tranh thủ lẫn nhau”; thiếu tích cực trong công tác, sợ trách nhiệm, “dĩ hoà vi quý”… và những biểu hiện khác được nêu trong Chỉ thị số 35 của Bộ Chính trị”.
Và như mọi người đã biết, ông Trọng là Trưởng Tiểu ban nhân sự, lẫn Tiểu ban Văn kiện ĐH đảng, cho ĐH 13. Và nếu ai còn mơ hồ về một tương lai “xoay trục”, “thoát Trung” sẽ hoàn toàn vỡ mộng, vì nó không tưởng, xa vời, gần như không thể xảy ra.
Ông Trọng và thượng tầng chính trị Việt Nam sẽ luôn kiên định:
– Về việc giới thiệu nhân sự, quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh lãnh đạo chủ chốt của Đảng, Nhà nước nhiệm kỳ 2021- 2026 ông Trọng chỉ đạo dựa trên nền tảng:
Giữ vững nguyên tắc, quy chế, quy định; phát huy dân chủ, trách nhiệm trong giới thiệu, chống các biểu hiện cơ hội, tham vọng quyền lực, “chạy chọt”, cục bộ, phe cánh…; cảnh giác với âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch phá hoại, gây rối nội bộ.
– Về chính trị và kinh tế, ông Trọng đã nhiều lần nói rõ quan điểm “đổi mới nhưng không đổi màu”, “phát triển nhưng không đi chệch hướng”.
Gần trưa 14/4/2019, khi phát biểu với cán bộ chủ chốt tỉnh Kiên Giang, ông Trọng nói: “Trước hết là nắm vững và xử lý tốt mối quan hệ giữa kiên định và đổi mới sáng tạo. Cụ thể là kiên định chủ nghĩa Marx-Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; kiên định đường lối đổi mới, sự lãnh đạo của Đảng.
Kiên định không phải là bảo thủ, giáo điều, mà kiên định phải đi liền với đổi mới, sáng tạo. Kiên định mà không sáng tạo sẽ rơi vào bảo thủ, giáo điều; ngược lại, sáng tạo mà không trên cơ sở kiên định sẽ rơi vào chủ nghĩa xét lại, phiến diện, vô nguyên tắc“.
Không biết do tuổi già hay do lý luận rối mù, đầy mâu thuẫn như trên, mà ông choáng. Do bệnh nền cao huyết áp, hay ráp nắng trong ngày hôm trước, mà khi đang phát biểu, giọng ông bỗng lạc đi, líu lại và loạng choạng, đứng không vững.
Ông Trọng được đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa Kiên Giang tại số 46 đường Lê Lợi, phường Vĩnh Thanh Vân, Thành phố Rạch Giá gần đó, khoảng 15 phút bằng ô tô. Tại đây, ông được các bác sĩ hội chẩn xác định là đột quỵ. Chiều cùng ngày, ông Trọng được chuyển lên Bệnh viện Chợ Rẫy bằng trực thăng. Sau khi chụp MRI cắt lớp, kết luận đưa ra, ông Trọng bị đột quỵ thể “nhồi máu não” bán cầu phải. Tức là thiếu máu cục bộ (Ischemia) ở bán cầu não phải.
Có nghĩa ông không bị đột quỵ thể “xuất huyết não”. Một ngày sau, ông Trọng tỉnh táo nhưng liệt chi trái, méo miệng bên trái. Chiều 16/4/2019, ông Trọng được chuyển ra Hà Nội bằng chuyên cơ và nhập Quân y viện 108.
Sau một tháng được điều trị tích cực và vật lý trị liệu phục hồi chức năng, ông Trọng xuất hiện lần đầu trong cuộc họp với lãnh đạo chủ chốt của đảng và nhà nước vào 14/5/2019. Ông gầy đi, xanh xao, di chứng để lại tay trái yếu, chân trái đi cách hồi, không vững, dù miệng đỡ lệch hơn nhiều. Hôm ấy, ông phải ngồi trên ghế có đai giữ và trong cuộc họp Bộ Chính trị 21/6/2019, ông phải vịn tay ông Trần Quốc Vượng cho khỏi ngã.
Ông Trọng hôm 15/5/2019 và 21/6/2019. Photo Courtesy
Cho dù được báo chí lên gân tụng ca, được nhiều người đặt niềm tin, kỳ vọng, rằng tuổi tác không là vấn đề, họ chỉ mong muốn ông tái cử Tổng Bí thư khoá 13, nhưng tiếc thay, với tuổi già và bệnh tình hiện tại, ông Trọng đã lực bất tòng tâm. Ông Trọng hiểu rõ sức khoẻ mình, sẽ không muốn về với “thế giới” Lê Nin – Các Mác bằng cách gục xuống tại bàn làm việc như Trần Đại Quang, mà không kịp trăng trối một câu với vợ con.
Nhiều người còn hoài nghi, nhưng có đến 90% khả năng ông Trọng sẽ rút lui. Ông Trọng sẽ từ giã đỉnh cao quyền lực, về vui thú điền viên vào mùa xuân năm 2021. Vấn đề còn lại, ai sẽ là người thay ông, giữ chứ Tổng bí thư, Chủ tịch nước nhiệm kỳ 2021-2026?
(Còn tiếp)
Hồng Hà - Tiếng Dân
Designed byTin không lề |