Tin không lề: Chính trị

Vũ Trí Thắng: 4 năm nhận 5 chức ở Đảng ủy Khối doanh nghiệp Trung ương

đồng chí Vũ Trí Thắng – Phó giám đốc Trung tâm Bồi dưỡng chính trị Đảng ủy Khối DNTW phát biểu khai giảng lớp học
Vũ Trí Thắng – Phó giám đốc Trung tâm Bồi dưỡng chính trị Đảng ủy Khối DNTW

Vũ Trí Thắng hồi còn ở Thái Nguyên được gọi là Thắng Cò do chuyên giới thiệu việc làm và xin học. Về công tác ở Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Trung ương, Thắng được một lãnh đạo đặt cho biệt danh Thắng Vẹo do dáng đi vẹo vọ và hay nói trẹo sự thật.

Từ Thái Nguyên, Thắng về Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Trung ương cắp cặp tháp tùng đồng chí Phó Bí thư Đảng ủy Khối. Có người gọi Thắng là thư ký, có người gọi Thắng là giúp việc của Phó Bí thư nhưng Thắng thì tự nhận mình là “Chú liên lạc”. Cần gì, Thắng lại gọi cho cơ sở: Cho chú liên lạc xin…

Học tại chức, ê a, ngọng nghịu nhưng Vũ Trí Thắng tự hào là người tham mưu phát biểu của Thường trực. Lên vẹo nhưng rất nhanh, từ năm 2014 đến nay, Thắng đã nhận đến 5 chức vụ ở Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Trung ương. Tháng 2/2014, Thắng nhận quyết định bổ nhiệm Phó phòng Nghiên cứu tổng hợp, sau đó là quyết định Phụ trách phòng Nghiên cứu tổng hợp. Không lâu sau, Vũ Trí Thắng nhận quyết định Trưởng phòng Quản trị. Không lâu sau nữa, Vũ Trí Thắng trở thành Phó Giám đốc Trung tâm Bồi dưỡng Chính trị Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Trung ương dù không đủ điều kiện. Làm không nổi, vài tháng sau đó, Vũ Trí Thắng lại nhận quyết định bổ nhiệm làm Phó Chánh Văn phòng Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Trung ương.

Nhiều người bảo: Thắng mạnh lắm nhưng vấn đề là có mạnh cái Đảng cần hay không mà thôi. Chuyện này thì chỉ có Ủy ban Kiểm tra Trung ương vào cuộc là rõ ngay thôi.

Nguyễn Bình.

Cứ trả lại Trịnh Xuân Thanh là hết khủng hoảng ngoại giao?

Phiên tòa xét xử Nguyễn Hải Long (bìa trái) tại Berlin, Đức. (Hình: Olaf Wagner - Pool/Getty Images)

Tròn một năm sau cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức-Việt, cơn khủng hoảng thứ hai mang tên Slovakia-Việt và cả EU-Việt sẽ chuyển qua giai đoạn mới: Thời kỳ đóng băng kéo dài nhiều năm.
Đã quá muộn!

Nếu vào mùa Đông năm ngoái hoặc chậm lắm là mùa Hè năm nay, những kẻ bắt cóc chịu “trả lại nguyên hiện trường” theo yêu cầu của nhà đương cục Đức, tức giao lại một Trịnh Xuân Thanh mà được một bản thông báo như thể từ trong bóng tối của Bộ Công An CSVN cho rằng đã tự nguyện về nước đầu thú (để sau đó phải lãnh đến hai án tù chung thân), thì có lẽ cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức-Việt đã tạm lắng và còn tưới thêm nước mát vào những tia lửa sắp bùng cháy của khủng hoảng Slovakia-Việt.

Nhưng giờ đây khi mùa Hè năm 2018 vẫn chưa trôi qua và gần hết Châu Âu đang oằn mình trong một đợt nóng kinh hoàng, chẳng có gì được xem là kết thúc khủng hoảng hay triển vọng ngoại giao-kinh tế của chính thể độc đảng ở Việt Nam với người Đức. Ngược lại, núi lửa khủng hoảng đang nóng bỏng hơn bao giờ hết.

Đã quá muộn để trả lại Trịnh Xuân Thanh!

Lời thú tội của Nguyễn Hải Long – một nghi can tham gia đường dây bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Đức – tại Tòa Thượng Thẩm Berlin vào ngày 17 Tháng Bảy, 2018, rốt cuộc lần đầu tiên mang tính chứng cứ không thể bác bỏ về không chỉ vai trò của những con tốt Nguyễn Hải Long, Đào Quốc Oai, Lê Anh Tú và một quan chức thừa hành bậc trung là Phó Tổng Cục Trưởng Tổng Cục An Ninh (Bộ Công An) Đường Minh Hưng, mà còn là cơ sở quá rõ để lần đầu tiên tòa án Đức tự tin công bố tên họ những “tác giả” có chức vụ cao hơn thế nhiều nằm trong Bộ Chính Trị đảng CSVN móc xích với phi vụ bắt cóc hệt như phim gián điệp thời Chiến Tranh Lạnh của thế kỷ XX.

Và dĩ nhiên, chứng cứ trên càng thúc đẩy mau hơn và mạnh hơn những quyết định tiếp tới của ngành tư pháp Đức để chế tài Việt Nam, kể cả việc phát thêm lệnh truy nã quốc tế đối với một số gương mặt quan chức cao cấp nào đó thuộc công an Việt Nam, trong bối cảnh Hà Nội trong hơn một năm qua vẫn chưa có bất kỳ một động tác xin lỗi và “cam kết không tái phạm” nào trước người Đức.

Sau Tháng Bảy, 2017, khủng hoảng Đức-Việt đã bùng phát và kéo theo quá nhiều hậu quả. Không chỉ trục xuất vài cán bộ ngoại giao của đại sứ quán Việt Nam tại Đức về nước, nhà nước Đức còn thẳng tay tuyên bố tạm thời đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam vào Tháng Mười, 2017, và một tháng sau đó đã thông báo ngừng luôn hiệp định về miễn trừ visa đối với quan chức Việt Nam đi công tác ở Đức.

Cho dù Nguyễn Hải Long đã bất ngờ kháng án vào cuối Tháng Bảy, 2018, một động tác bị nghi ngờ là đã có những tác động đe dọa theo kiểu biệt kích từ nhà cầm quyền Việt Nam đối với gia đình của Long ở Việt Nam và khiến phiên tòa xét xử Nguyễn Hải Long có thể sẽ phải dài ra đến cuối năm 2018. Nhưng với toàn bộ lời thú tội bổ túc rất chi tiết của Nguyễn Hải Long trước Viện Công Tố, tòa án và luật sư, xem ra xác suất phản cung thành công của Long là quá thấp. Thậm chí mức án 3 năm 10 tháng tù giam mang tính khoan hồng mà Nguyễn Hải Long đã được tòa án Đức tuyên sơ thẩm, thay vì đến bảy năm rưỡi nếu “ngoan cố,” sẽ không còn giữ được trong phiên tòa phúc thẩm.

Cứ “trả lại” Trịnh Xuân Thanh là xong?

Vào Tháng Sáu, 2018, khi Nguyễn Hải Long còn chưa chịu nhận tội, phía Việt Nam có vẻ tưởng chừng Tòa Thượng Thẩm Berlin sẽ bị bế tắc trong vụ xử Long và sẽ không thể có kết quả đáng kể nào để tác động vào khối hành pháp Đức nhằm chế tài thêm đối với Việt Nam.

Cũng vào Tháng Sáu đó, giới chóp bu Việt Nam bất ngờ trục xuất luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài sang Đức như một chiến thuật “đổi nhân quyền lấy thương mại” – một cử chỉ lấy lòng, bởi vì Đức đang đóng vai trò quyết định trong việc tác động đến nghị viện Châu Âu xem xét có ký kết và sau đó thông qua Hiệp Định Thương Mại Tự Do Việt Nam-Châu Âu (EVFTA) hay không. Đồng thời, phía Việt Nam phát tín hiệu “sẽ trả Trịnh Xuân Thanh cho Đức”…

Quan chức Việt Nam luôn nổi tiếng là những “chuyên gia đi đêm,” đặc biệt là những phi vụ làm ăn kinh tế và trả treo “đổi nhân quyền lấy thương mại.” Sau Tháng Bảy, 2017, chiến dịch “đi đêm” – như một phương thức đàm phán ngầm về vụ Trịnh Xuân Thanh, bao gồm cả thỏa thuận không công khai cho báo chí và dư luận biết về những nội dung đã thỏa thuận, đã được giới chóp bu Việt Nam chỉ đạo cho Bộ Ngoại Giao của chính thể quá thiếu tính chính danh này tiến hành với người Đức, mà sau đó vài nội dung trong đó đã được báo chí Đức tiết lộ.

Nhưng cứ lén lút trả Trịnh Xuân Thanh cho Đức thì mọi thứ sẽ trở về như cũ?

Thật quá khó để hình dung theo cách trên.

Bởi lúc này đây đang khác hẳn với thời điểm cuối năm 2017. Sau khi Nguyễn Hải Long đã “khai sạch” và chắc chắn đã làm sáng tỏ nhiều hành vi của một số quan chức công an cao cấp của Việt Nam trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, hy vọng “kết thúc khủng hoảng Việt-Đức” trong năm 2018 và ký kết EVFTA vào cuối năm 2018 lại một lần nữa mờ mịt.

Về thực chất, “thắng lợi vĩ đại” nhất từ vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là sự “kiến tạo” một bước ngoặt lớn trong trang sử quan hệ ngoại giao Đức-Việt và EU-Việt, làm thay đổi hẳn nhận thức của giới quan chức Đức và Liên Minh Châu Âu đối với phương châm “Việt Nam luôn làm bạn với tất cả các nước.”

Khi nổ ra vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và ít ngày sau đó, có lẽ Bộ Công An và Bộ Ngoại Giao CSVN đã tính toán không ít kế hoạch để đối phó với Đức và với dư luận. Nhưng dù mắt trước mắt sau đến thế nào, họ vẫn quên hoặc không thể nhận thức được – như một trí não bình thường – về một nhân tố căn cơ và mang tính quyết định: Đức là một nhà nước pháp quyền, lấy pháp quyền làm giá trị hàng đầu để điều hành xã hội và đối ngoại.

Tam quyền phân lập là một trong những giá trị pháp quyền ấy. Với tư cách là một thành phần độc lập trong thể chế chính trị tam quyền phân lập, tòa án Đức tách rời một cách tương đối với những quyết định của chính phủ và Bộ Ngoại Giao Đức.

Giờ đây, giới chóp bu Việt Nam chỉ quen tuyên rao “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” đang phải đối mặt với Tòa Thượng Thẩm Berlin chứ không chỉ còn là Bộ Ngoại Giao Đức.

Sự thật là trong con mắt nước Đức, một kẻ tham nhũng như Trịnh Xuân Thanh nếu có được phía Việt Nam trả lại cho Đức cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn. Mà trên hết, người Đức cần được chế độ vi phạm nhân quyền quá trầm trọng ở Việt Nam thật sự tôn trọng như một nhà nước pháp quyền, mà vụ Trịnh Xuân Thanh là một phép thử rất lớn.

Khủng hoảng cấp nhà nước Slovakia-Việt và lan ra toàn EU

Trong ít ra vài ba tháng nữa, tương lai “phục hồi quan hệ đối tác chiến lược Đức-Việt” vẫn còn khá ảo ảnh – tỷ lệ thuận với thói “mặt dày” không còn giới hạn nào của Hà Nội. Trong khi đó, dường như phía Đức vẫn lưu giữ kịch bản “cắt quan hệ ngoại giao với Việt Nam” trong tình huống vụ Trịnh Xuân Thanh không thể cứu vãn được.

Trong thực tế và chắc chắn nằm ngoài sức tưởng tượng của những chóp bu “giàu trí tưởng bở” nhất của Việt Nam, ý đồ “chấp nhận trả giá đối ngoại để giải quyết đối nội” của “đảng và nhà nước ta” đã và đang phải trả giá quá đắt và chưa biết chừng nào mới trả giá xong.

Không có quan hệ đối tác chiến lược với Đức, hoặc mối quan hệ này bị tạm treo vô thời hạn, Việt Nam sẽ khó có hy vọng để tham gia EVFTA (Hiệp Định Thương Mại Tự Do Châu Âu-Việt Nam) vào năm 2018 hay trước năm 2020 mà do đó có thể thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của nước này thêm vài phần trăm. Hiện thời, Đức đang được xem có vai trò quyết định đối với việc Nghị Viện Châu Âu có thông qua EVFTA với Việt Nam hay không.

Hậu quả từ cơn khủng hoảng Đức-Việt chưa thể kết thúc lại có thể là tiền đề mà có thể dẫn đến những bất ngờ khác và khó tưởng tượng trong tương lai, không chỉ là tương lai quan hệ giữa Đức và Việt Nam mà còn là quan hệ Việt Nam-Châu Âu.

Hậu quả xảy ra với Việt Nam sẽ từ từ, dai dẳng và không kém phần đau đớn. Nhiều người dân và doanh nghiệp Việt Nam sẽ vô hình trung trở thành nạn nhân của hệ lụy trừng phạt từ phương Tây, nhưng lại chẳng dám thốt ra tên của thủ phạm đã gây ra những hậu quả ghê gớm này.

Không chỉ Đức, từ Tháng Bảy đến nay, mối quan hệ ngoại giao và kinh tế giữa các quốc gia như Pháp, Bỉ, Hòa Lan, Ý, Thụy Điển, kể cả một số nước khác ở Châu Âu với Việt Nam đã lạnh lẽo hẳn đi.

Một khả năng có thể xảy đến là trong thời gian tới, những quốc gia như Pháp, Bỉ, Hòa Lan, Ý, Thụy Điển, Tây Ban Nha, Anh sẽ có một số biểu cảm và hành động gần tương tự phản ứng của người Đức đối với Việt Nam qua vụ Trịnh Xuân Thanh.

Những biểu cảm và hành động này sẽ liên đới mật thiết với viện trợ không hoàn lại, tín dụng cho vay, cũng khiến đầu tư nước ngoài của Châu Âu vào Việt Nam có thể sụt giảm đáng kể. Những ưu đãi về hàng rào thuế quan trong nhập cảng hàng Việt Nam cũng bởi thế sẽ được thả nổi theo mặt bằng thị trường chung. Thậm chí khách du lịch Châu Âu – khi đã được báo chí lục địa này dồn dập cảnh báo về “nhà nước bắt cóc” – sẽ chẳng còn mấy tha thiết đi dã ngoại ở một Việt Nam đầy rủi ro rình rập.

Nhiều nước Tây Âu và cả Đông Âu sẽ có thể đặt Việt Nam vào một tầm ngắm mới và khởi tạo một hàng rào kiên cố nhằm ngăn chặn mật vụ Việt Nam hành xử theo “luật rừng” ở Lục Địa Già.
Tháng Bảy, chỉ ba ngày sau vụ Nguyễn Hải Long nhận tội, chính phủ Cộng Hòa Czech đã quyết định tạm ngừng tiếp nhận đơn xin visa dài hạn cho mục đích lao động và kinh doanh đối với công dân Việt Nam. Trước đó một tháng, cựu Ngoại Trưởng Czech Lubomir Zaoralek đã cáo buộc “Việt Nam là tội phạm có tổ chức và trở thành mối đe dọa an ninh quốc gia hàng đầu” của nước ông.
Điều trớ trêu là Czech lại là quốc gia được chính thể Cộng Sản ở Việt Nam xem là “nền kinh tế thân thiện nhất.”

Trong khi cơn địa chấn khủng hoảng Đức-Việt còn lâu mới chấm dứt, chính thể Việt Nam lại phải đối mặt với một trận động đất với cường độ còn mạnh hơn thế nhiều.

Nếu loại bài điều tra của báo chí Đức (tờ Frankfurter Allgemeine Zeitung) và báo Dennik N của Slovakia ngày 3 Tháng Tám về “Robert Kaliňák đã giúp Bộ Trưởng Công An Việt Nam Tô Lâm đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen bằng chuyên cơ của chính phủ Slovakia” là có cơ sở mà cựu Bộ Trưởng Nội Vụ Slovakia Robert Kaliňák không thể phản bác được, khủng hoảng Slovakia-Việt đang chính thức bắt đầu và còn vượt trên khủng hoảng Đức-Việt một bậc.

Trong khủng hoảng Đức-Việt, các cơ quan tư pháp Đức chỉ làm rõ chứng cứ vụ bắt cóc đến Nguyễn Hải Long và một quan chức công an bậc trung là Đường Minh Hưng trong bối cảnh chuyến đi Đức của Tướng Hưng là lén lút chứ không công khai và càng không chính thức, thì chuyến đi của Bộ Trưởng Công An Tô Lâm đến Slovakia ngay sau khi xảy ra vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Đức, cùng cuộc gặp chính thức của Tô Lâm với bộ trưởng nội vụ Slovakia khi đó là Robert Kaliňák đã xác nhận rằng Tô Lâm là một đại diện chính thức của chính phủ Việt Nam, là tiền đề kéo theo mức độ xung đột ngoại giao giữa Slovakia và Việt Nam là xung đột cấp nhà nước. 

Phạm Chí Dũng

Chân dung Trần Vĩnh Tuyến, Phó Chủ tịch UBND Tp.HCM - Những kẻ cướp đất Thủ Thiêm















Vừa qua, những thông tin tiêu cực tại Khu đô thị Thủ Thiêm được báo chí đăng tải, cả nước phải dở khóc dở cười trước việc lãnh đạo UBND TP.HCM và Quận 2 đã nói là thất lạc bản đồ quy hoạch. Đã có sự lấp liếm, khuất tất của một số quan chức lãnh đạo trong giải phóng đất ngoài quy hoạch (chiếm đất) để bán cho nhà đầu tư nhằm trục lợi, gây bức xúc, ấm ức tột cùng cho người dân Thủ Thiêm và nhân dân cả nước.

Sau vô số tiếng khóc xé ruột và cả những cái chết không thể nhắm mắt của người dân Thủ Thiêm, bản kết luận thanh tra vùng đất đẫm máu cưỡng chế này được hứa hẹn vẫn biệt tăm. Liệu đã có một ý đồ toa rập giữa nhóm lợi ích “ăn đất” Thủ Thiêm và những quan chức lãnh đạo của thành phố này muốn cho vụ việc này chìm xuồng?

Từ tháng 5/2018 đến nay, chỉ có mạng xã hội là nhức nhối vụ Thủ Thiêm, còn báo chí chính thống, những tờ báo vừa lên tiếng mạnh mẽ nhất về vụ Thủ Thiêm, đã im bặt như thể bị ai đó khóa miệng. Phải chăng vụ này liên đới quá nhiều quan chức (cả về hưu lẫn đương nhiệm)? Phải chăng đã có sự thỏa hiệp, “đi đêm” giữa các nhóm quyền lực cho chìm xuồng vụ Thủ Thiêm cùng đổ sạch biển nước mắt của dân oan?

Trên trang Facebook Lê Nguyễn Hương Trà và trang Facebook Nguyễn Hồng Quang đăng kết luận của Thanh tra Chính phủ do ông Đặng Công Huẩn - Phó Tổng TTCP ký, đã chỉ ra hàng loạt vi phạm của lãnh đạo UBND TP.HCM liên quan đến KĐTM Thủ Thiêm.

Là một cán bộ đã và đang công tác tại Thành ủy, tôi đã thấy thời gian qua Thành phố có quá nhiều tiêu cực, nội bộ đang rất hỗn loạn, gây bao tai ương, nỗi thống khổ cho nhân dân của Thành phố thân yêu này. Tôi không thể nhắm mắt làm ngơ và xin đưa ra đây những ý kiến của mình trong loạt bài “Những khuất tất của các lãnh đạo Thành ủy, UBND Tp.Hồ Chí Minh” đề cập lần lượt những sai phạm của từng nhân vật tai to mặt lớn của Tp.HCM để dư luận làm rõ! 

Nhân vật đầu tiên mà tôi muốn đề cập đến là ông Trần Vĩnh Tuyến, Phó Chủ tịch UBND TP.HCM. Ông Tuyến, quê Quảng Bình; Trình độ Thạc sĩ chính trị học; Cử nhân luật. Ông từng là Chủ tịch UBND quận 1, Bí thư Quận ủy Quận 1, Chánh Văn phòng Thành ủy, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy. Theo Kết luận của Thanh tra chính phủ và những gì mà tôi được biết, thì ông Tuyến có hàng loạt sai phạm tày trời sau đây:

- Ông Trần Vĩnh Tuyến không thông qua Thường vụ Thành ủy, đã cấu kết với ông Nguyễn Thành Phong Chủ tịch UBND (bài sau sẽ đề cập nhân vật này) tự ký văn bản 5452/QĐ-UBND ngày 13/10/2017 giao 14,8ha đất tái định cư ở phường An Phú cho Công ty TNHH Bất động sản Nguyên Phương - Đại diện pháp luật: Nguyễn Thành Lập (không thông qua đấu giá) để đầu tư kinh doanh trục lợi, với lý do là thanh toán Hợp đồng BT dự án đường song hành (từ đường Mai Chí Thọ qua khu dân cư Nam Rạch Chiếc đến Vành đai 2). Đến nay vẫn chưa xác định tiền sử dụng đất, gây thất thoát ngân sách rất lớn của Nhà nước, vi phạm nghiêm trọng Điểm a, Khoản 1, Điều 118, Luật đất đai 2003 và Khoản 3, Điều 3, Mục 1, Thông tư 183/TT-BTC của Bộ Tài chính. Ai đã tiếp tay, cấu kết để cho ông Tuyến ngang nhiên thực hiện sai phạm trên? 

- Khủng khiếp hơn, ông Trần Vĩnh Tuyến cũng phớt lờ Thường vụ Thành ủy, đã tự ý ký văn bản 3990/QĐ-UBND ngày 26/7/2017 giao 30,3ha đất tái định cư (theo Quyết định 4833/QĐ-UBND ngày 10/11/2008) ở số 26, đường Mai Chí Thọ, phường Bình Khánh cho Công ty TNHH Phát triển Quốc tế Thế kỷ 21 để đầu tư kinh doanh trục lợi với đủ thứ ưu đãi.

Được biết, Công ty TNHH Phát triển Quốc tế Thế kỷ 21 được thành lập 100% vốn nước ngoài, thời hạn hoạt động là 50 năm. Tháng 6/2015, Công ty này phát hành thêm cổ phần cho các cổ đông để tăng vốn điều lệ từ gần 1,281 tỷ đồng lên 2,613 tỷ đồng và trở thành Công ty cổ phần. Người đại diện: Dương Cẩm Hồng; HĐQT gồm: ông Don Di Lam (Chủ tịch), ông Bùi Thành Nhơn (Phó Chủ tịch), ông Nguyễn Jack Nhựt Minh, Choy Tuck Leong, Bùi Quang Huy và bà Nguyễn Thị Hoàng Anh. 

Nhiều năm qua không có hoạt động nào đáng kể để triển khai dự án, do không đủ năng lực tài chính. Phải chăng dự án không thể triển khai nên nhà đầu tư nhiều lần xin điều chỉnh giấy phép? Công ty này có kinh nghiệm thực tiễn gì để được giao một dự án quan trọng và có ý nghĩa này? Diện tích đất được giao tại địa điểm đắc địa có giá trị rất lớn, gấp nhiều lần so với tổng vốn đầu tư! Liệu có lấy của công ưu đãi đặc biệt cho doanh nghiệp tư nhân ở đây? Ai đã tiếp tay, cấu kết để cho ông Tuyến to gan thực hiện sai phạm này? 

Cảnh cưỡng chế đất của dân diễn ra 4 tháng trước khi Cty PTQTTK 21 triển khai dự án

- Ngoài Khu đô thị Thủ Thiêm, ông Trần Vĩnh Tuyến cũng có sai phạm nghiêm trọng ở các dự án vàng khác của Thành phố. Không báo cáo Thường vụ Thành ủy, ông Tuyến đã tìm cách tác động lên Trung ương để điều chỉnh quy hoạch đối với dự án Khu y tế kỹ thuật cao do Công ty Hoa Lâm làm chủ đầu tư. Việc này ông Võ Viết Thanh, nguyên Chủ tịch UBND thành phố đã từng có ý kiến yêu cầu làm rõ, tại sao vụ việc diễn biến khác chủ trương?.

Theo Quyết định số 5637/QĐ-UBND ngày 26/12/2008 của UBND TP.HCM về duyệt đồ án quy hoạch chi tiết xây dựng tỷ lệ 1/500, Khu Y tế kỹ thuật cao. Sở Tài nguyên và Môi trường đã cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất với mục đích là “khu nhà ở, căn hộ để phục vụ Khu Y tế kỹ thuật cao”. Nhưng ông Phó Chủ tịch UBND TP.HCM đã chỉ đạo Sở KH-ĐT điều chỉnh Giấy chứng nhận đầu tư từ “Khu nhà ở căn hộ phục vụ nhu cầu của Dự án Khu Y tế kỹ thuật cao” thành “Xây dựng và kinh doanh khu nhà ở căn hộ”. Có thể nói việc điều chỉnh này đã tạo ra cơ hội để Hoa Lâm – Shangri-La có thể thoải mái xây căn hộ bán kiếm lời trên đất công mà không phải “phục vụ dự án trên. 

Nghiêm trọng hơn, Công ty Aseana (thuộc Hoa Lâm - Shangri-La) đã bán 1,23ha đất tại Dự án này với giá 5,5 triệu USD cho Công ty Tư vấn Đầu tư Tiến Phát để thu lời. Hoa Lâm - Shangri-La cũng đồng ý bán Công ty HLSL 6, đang sở hữu 1,19ha đất dự án này cho Công ty Tư vấn Trí Hạnh với giá 7,7 triệu USD. Aseana còn đang rao bán 12 mảnh đất khác trong khu dự án có diện tích 11,29 ha với giá 37,9 triệu USD. Các giao dịch bán đất công phi pháp này đều được ông Trần Vĩnh Tuyến chấp thuận!. Ai đã tiếp tay, cấu kết để cho ông Tuyến to gan thực hiện sai phạm trên? 

Bệnh viện CIH thuộc dự án khu Y tế Kỹ thuật cao


- Một dự án khá tai tiếng tại Tp.HCM là Tháp SJC cũng có bàn tay đen tối của ông Trần Vĩnh Tuyến khi tự ý ký văn bản số 1668/UBND-KT ngày 30/3/2017 và văn bản số 3700/UBND-KT ngày 15/6/2017 cho phép bán dự án Tháp SJC, chuyển nhượng quyền mua cổ phần của Công ty Đầu tư Tài chính Nhà nước (HFIC) cho Công ty Cổ phần Sài Gòn Kim Cương (Saigon Diamond Corp Địa chỉ: Số 181 - 185 Trần Hưng Đạo, Phường Cô Giang, Quận 1). Đây là một quyết định sai phạm nghiêm trọng, một chiêu thức giúp công ty tư nhân thâu tóm khu đất công ở trung tâm Sài Gòn.

Dự án SJC Tower nằm tại khu tứ giác vàng Lê Thánh Tôn - Nam Kỳ Khởi Nghĩa - Lê Lợi - Nguyễn Trung Trực, từng là Trung tâm Thương mại Quốc tế ITC - nơi xảy ra hoả hoạn làm 60 người tử vong cách đây 15 năm. Dự án có diện tích 3.791,7m2, sử dụng đất đến năm 2057, Nhà nước cho thuê đất trả tiền hàng năm. Tổng mức đầu tư là 137 triệu USD, quy mô 6 tầng hầm và 54 tầng nổi. Sài Gòn Kim Cương có vốn điều lệ hơn 586 tỷ đồng, HFIC sở hữu 40% cổ phần. Số còn lại do 2 công ty liên quan Tập đoàn Vạn Thịnh Phát nắm giữ là CTCP Đầu tư Phát triển Hạ tầng và Bất động sản Sài Gòn Star (42%) và VIPD Group (18%). 

Đến tháng 9.2017, HFIC công bố bán đấu giá số cổ phiếu tương đương 15% cổ phần. Lý do đưa ra là do Sài Gòn Kim Cương phát hành 121,38 triệu cổ phiếu cho cổ đông với giá 10.000 đồng/cổ phiếu nhằm tăng vốn điều lệ từ 586 tỷ lên 1.800 tỷ đồng (hơn gấp 3 lần vốn điều lệ ban đầu) để bổ sung vốn đầu tư xây dựng tháp SJC Tower. Trong đợt phát hành mới này, HFIC được phân bổ hơn 23,44 triệu quyền mua cổ phiếu. Tuy nhiên, ông Trần Vĩnh Tuyến đã chỉ đạo ép HFIC phải giảm tỷ lệ sở hữu Nhà nước tại Saigon Diamond Corp, nên HFIC đưa 13.038.679 quyền mua cổ phần ra bán (tương ứng với 27 triệu cổ phần phát hành), đảm bảo tỷ lệ sở hữu của HFIC tại Sài Gòn Kim Cương (sau khi công ty thực hiện tăng vốn lên 1.800 tỷ đồng) chỉ là 25%. Một thủ thuật chuyển vốn nhà nước sang tư nhân quen thuộc! 

Sau 10 năm, dự án SJC Tower vẫn chỉ là bãi đất vàng bỏ hoang, chủ đầu tư sử dụng làm bãi trông giữ xe. Thanh tra Thành phố đã thanh tra toàn diện dự án Tháp SJC và Kết luận tại Kết luận Thanh tra số 23/TTTP-P7 ngày 29/7/2016.

Vị trí khu tứ giác vàng của Tháp SJC

Từ kết quả Thanh tra này, Công ty Cổ phần Sài Gòn Kim Cương lại đi đêm với Lãnh đạo UBND Tp.HCM xin gia hạn dự án, nhưng đến nay dự án vẫn dậm chân tại chỗ, gây bức xúc trong dư luận, bởi khu đất công này có vị trí đắc địa với diện tích 4.000m2. Vậy ông Tuyến trước khi ký bán Tháp SJC có coi lại việc thực hiện Kết luận Thanh tra không? Hay có tiêu cực mà quên coi? Ai đã tiếp tay, cấu kết để cho ông Tuyến thực hiện sai phạm trên? 

- Chưa có ý kiến của Thường vụ Thành ủy, nhưng ông Trần Vĩnh Tuyến tự ký văn bản 3653/UBND-KT ngày 14/6/2017 chỉ đạo, ép Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn – TNHH một thành viên (SaigonTourist) chuyển nhượng vốn góp tại Công ty TNHH Sài Gòn Gôn cho Công ty Cổ phần Địa ốc Thành Nhơn tổng giá trị là 645 tỷ đồng.

Sài Gòn Gôn thành lập từ năm 2007 do SaigonTourist và Công ty cổ phần Dịch vụ Du lịch Thủ Đức vốn góp, người đại diện pháp luật, Chủ tịch HĐTV từ khi thành lập là Bùi Cao Nhật Quân – con trai Chủ tịch HĐQT Novaland, đến tháng 5/2017 chuyển giao cho ông Bùi Đạt Chương - anh trai ông Bùi Thành Nhơn. Thương vụ này cho thấy thủ đoạn chuyển tài sản công thành tài sản tư nhân, sai nghiêm trọng chủ trương, quy định trong việc quản lý các Doanh nghiệp Nhà nước mà UBND Thành phố làm chủ sở hữu! 

Saigon Tourist bán công ty sân golf cho Novaland

- Và điều cuối cùng tôi muốn nói là ông Trần Vĩnh Tuyến đã nâng đỡ không trong sáng, cấu kết, bao che bà Phan Thị Thắng, Giám đốc Sở Tài chính khi có những khuất tất liên quan đến căn nhà diện tích 705m² tại số 18 Thoại Ngọc Hầu, quận Tân Phú.

Bà Phan Thị Thắng

Chúng ta có thể thấy, các công ty tư nhân góp vốn với công ty Nhà nước, rồi bỗng nhiên được cho thuê đất thuộc sở hữu Nhà nước trong nhiều năm với giá rẻ bằng nửa giá thị trường thông qua các quyết định không thông qua đấu thầu, và bước cuối cùng là công ty tư nhân bắt đầu thâu tóm công ty liên kết sở hữu “đất vàng” và sau khi tăng vốn thì cổ đông Nhà nước trở thành thiểu số,... là những "chiêu thức", thủ đoạn giúp công ty tư nhân (sân sau của một số lãnh đạo Thành ủy TP.HCM) thâu tóm nhiều khu đất công ở trung tâm TP.HCM.

Dưới đây là các văn bản vi phạm pháp luật kèm theo:


- Quyết định 5452/QĐ-UBND ngày 13/10/2017 giao 14,8ha đất tái định cư ở phường An Phú cho Công ty TNHH Bất động sản Nguyên Phương:








































Quyết định 3990/QĐ-UBND ngày 26/7/2017 giao 30,3ha đất tái định cư ở số 26, đường Mai Chí Thọ, phường Bình Khánh cho Công ty TNHH Phát triển Quốc tế Thế kỷ 21:


















































Văn bản số 3700/UBND-KT ngày 15/6/2017 cho phép bán dự án Tháp SJC, chuyển nhượng quyền mua cổ phần của Công ty Đầu tư Tài chính Nhà nước (HFIC) cho Công ty Cổ phần Sài Gòn Kim Cương:









































Văn bản số 1668/UBND-KT ngày 30/3/2017 cho phép bán dự án Tháp SJC, chuyển nhượng quyền mua cổ phần của Công ty Đầu tư Tài chính Nhà nước (HFIC) cho Công ty Cổ phần Sài Gòn Kim Cương:








Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã giúp tập đoàn Vinaconex cướp hàng nghìn tỉ đồng như thế nào?


Nếu tinh ý chúng ta sẽ thấy rằng những thanh củi mà bướm chúa Nguyễn Phú Trọng đưa vào lò đều có hai đặc điểm: Một là kẻ thù không đội trời chung với Trọng trong bước tiến quyền lực trở thành kẻ độc tài số một, hai là kim cương đối tượng mang đến nhà Tổng bí thư và con cháu chưa đủ lớn để thắp sáng nhân cách liêm khiết sáng ngời của ông. Cái gì không mua được bằng tiền sẽ mua được bằng rất nhiều tiền. Điều này rất đúng khi nói về giai đoạn Trọng còn là bí thư Thành Ủy Hà Nội, từ năm 2000 đến 2006.

Với cương vị là người đứng đầu thủ đô, Nguyễn Phú Trọng phải chịu trách nhiệm về những sai phạm không những của Ciputra mà của những tập đoàn như Vinaconex cùng hàng loạt dự án, quy hoạch tại Hà Nội gây lãng phí nghìn tỉ ngân sách Nhà nước, gây ra oan khuất ngút trời cho nhân dân, không những về đất đai mà còn hệ lụy về môi trường, chất lượng sống.

Vinaconex vốn là một công ty Nhà nước được cổ phần hóa để trở thành công ty cổ phần theo quyết định số 56/2005/QĐ-TTg và 1613 của Bộ Xây Dựng vào năm 2006. Từng là công ty Nhà nước, tháng 12/2003, Thủ tướng Phan Văn Khải đã ra quyết định thu hồi 568 ha đất nông nghiệp ở Hà Nội và Hà Tây cũ tạm giao cho công ty Xây dựng Việt Nam (Vinaconex). Chưa bàn đến những sai phạm trong việc đền bù giải tỏa khu vực đất vàng phía Tây Hà Nội này, số đất công tuy được giao cho Vinaconex nhưng vẫn thuộc tài sản Nhà nước. Việc giao đất cho công ty xây dựng Việt Nam vào thời điểm ấy theo UBND TPHN là với mục đích đổi đất lấy cơ sở hạ tầng nhằm mở rộng dự án đường Láng- Hòa Lạc (nay là đại lộ Thăng Long).

Vậy mà, được sự bảo kê từ thời bí thư Thành ủy Nguyễn Phú Trọng, trong quá trình cổ phần hóa Vinaconex, hàng trăm ha đất công sản có trị giá gần 60.000 tỷ đồng ấy đã bị công ty xâu xé đem bán trong các dự án khu đô thị mới sau này. Như chưa đủ ăn chia trên máu và nước mắt của nông dân bị cướp đất, Vinaconex còn cắt xén vật tư trong quá trình thực hiện dự án đường Láng- Hòa Lạc. Đơn cử theo quyết định năm 2003 của bộ GTVT, chiều rộng của nền đường tối thiểu phải là 140m, tuy nhiên đến lúc khánh thành chiều rộng con đường chỉ còn 134m, Vinaconex bỏ túi 300 tỷ đồng. Chưa kể những hạng mục đội vốn, gian lận về khối lượng và chất lượng khác, dưới sự quản lý của bí thư Nguyễn Phú Trọng, Vinaconex nghiễm nhiên ăn cướp hàng nghìn tỉ mà không thế lực nào can thiệp được.

Chưa dừng lại ở Hà Nội, Tổng công ty xây dựng Vinaconex còn vươn vòi bạch tuột đến cả Thủ Thiêm Thành Hồ thông qua dự án xây dựng nhà cao tầng kết hợp với thương mại dịch vụ ở khu Thảo Điền q2. Dưới sự trợ giúp của Nguyễn Văn Đua tại đây, bằng các văn bản phù phép đất công sản thành tài sản mua bán đổi chác cá nhân như việc thành lập công ty con Thảo Điền (cũng trực thuộc Vinaconex), các thế lực đằng sau đã giúp Vinaconex bán thành công 80.000m2 đất dự án được Nhà nước cấp cho công ty Chí Thành, bỏ túi 750 tỷ đồng.

Là bí thư Thành ủy trong giai đoạn kinh tế đất nước phát triển nói chung và Thủ đô nói riêng trong giai đoạn hội nhập, Nguyễn Phú Trọng đã tận dụng triệt để cơ hội thăng tiến, kiếm chác qua hàng chục dự án, quy hoạch lớn nhỏ tại Hà Nội như khu đô thị Trung Hòa- Nhân Chính, Bắc An Khánh, Trung Văn, quy hoạch Hoàn Kiếm… Các dự án ấy đều phải thông qua người đứng đầu thủ đô lúc bấy giờ. Vậy mà, những sai phạm đặc biệt nghiêm trọng trong những siêu dự án, quy hoạch này chưa bao giờ được làm sáng tỏ. Các công ty sân sau của Trọng là những tập đoàn lũng đoạn nền kinh tế đất nước không những không được điều tra mà ngày càng lớn mạnh, nhận thêm những dự án bòn rút mới.

Năm 2004, Nguyễn Phú Trọng cho phép Vinaconex thực hiện dự án đường ống nước sạch sông Đà. Kết quả từ đó đến nay, hơn 20 lần đường ống nước bị vỡ ảnh hưởng đến 177.000 hộ dân. Lý do vì Vinaconex sử dụng chất liệu composite cốt sợi thủy tinh chất lượng kém chứ không phải ống gang dẻo như ban đầu (theo quyết định của Phí Thái Bình- chủ tịch Tổng công ty xây dựng VN lúc bấy giờ). Không những Phí Thái Bình không bị khỏi tố mà còn leo tới chức phó chủ tịch UBND TPHN sau đó, chỉ vài con tốt thí mạng hưởng án tù treo hoặc giam giữ 1, 2 năm là các thuộc cấp nhỏ hơn của y. Nói về đường ống nước sông Đà, đến năm 2018 vẫn vỡ mà chưa được giải quyết triệt để.

Sai phạm ở Thủ Thiêm gây oan khuất ngút trời ảnh hưởng tới hàng ngàn hộ dân được báo chí chú ý nhắc đến. Vậy mà ngay trong lòng Thủ Đô, những sai phạm đất đai và những trò ảo thuật biến xương máu nhân dân thành nồi cháo danh lợi khổng lồ hòng mua quan bán tước tiến thân không được điều tra làm rõ. Liệu công bằng ở đâu trong cuộc đốt lò chống tham nhũng không vùng cấm của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng?

Tái cơ cấu Bộ Công an sẽ ‘Xáo trộn rất lớn’


Hôm 6/8, chính phủ Việt Nam đã ban hành Nghị định 01 NĐ-CP cho thấy quyết tâm thực hiện đề án tinh giản bộ máy do Đảng ủy Công an trình và được Bộ chính trị thông qua vào tháng 4.


Chính thức từ 7/8, Bộ Công an sẽ tái cơ cấu lại tổ chức, tinh giản bộ máy giảm 6 tổng cục, giảm gần 60 đơn vị cấp cục và gần 300 đơn vị cấp phòng nhưng vẫn giữ nguyên chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn.

Hai cựu quan chức cấp cao trong chính quyền Việt Nam hôm 9/8 cho BBC biết họ đánh giá cao việc thực hiện tái cơ cấu bộ máy, tuy nhiên có những lo ngại về sự xáo trộn và thiếu tính đồng bộ.

Cuộc cách mạng lớn của Bộ?


Nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội Trần Quốc Thuận gọi quá trình tái cơ cấu bộ công an là "đợt tái cơ cấu bộ máy quy mô lớn nhất từ trước đến nay, không chỉ ở trong ngành công an mà cả hệ thống chính trị."

"Việc thu gọn sắp xếp này, hay phải gọi là 'đại sắp xếp' là cần thiết. Và một trong những nguyên nhân cho việc tái cơ cấu đó là vì có nhiều tướng lĩnh bị kỷ luật, có nhiều vụ án ngành công an xảy ra cũng cho thấy là do bộ máy tổ chức không có hiệu quả."

Còn nguyên Đại tá an ninh Nguyễn Đăng Quang thì nói: "Với tư cách là người từng phục vụ trong ngành công an được 43 năm cho tới 2003, tôi cho rằng đây là cuộc cải tổ triệt để nhất, to lớn nhất."

"Tuy nhiên, tôi không rõ lý do của cuộc cải tổ này là gì nhưng tôi cảm nhận cuộc cải tổ này là nhằm để thực hiện ý muốn quyền lực, chứ không dựa trên cơ sở khoa học về tổ chức, cho nên việc này có thể nó sẽ không như ý muốn, sẽ có phản ứng ngược."

"Nó sẽ làm xáo trộn bộ máy tổ chức của Bộ Công an, ảnh hưởng rất lớn đến tư tưởng, đến cấp lãnh đạo, các cấp tướng."


Xáo trộn mạnh về nhân sự?


"Nó sẽ xáo trộn ghê gớm lắm," Đại tá Nguyễn Đăng Quang nhấn mạnh.

Ông lý giải rằng nếu giải thể sáu tổng cục, tức có sáu tổng cục trưởng. Mà mội tổng cục có từ 5-8 tổng cục phó, tức trung bình 42 lãnh đạo cấp tổng cục.

"Những người đến tuổi về hưu rồi thì về hưu, nhưng những người còn tuổi đưa xuống cục, thì tôi không đồng tính với ông Lương Tam Quang là 'Tổng cục trưởng làm cục trưởng là bình thường'."

"Tôi không nghĩ nó đơn giản như vậy đâu. Tổng cục trưởng xuống làm cục trưởng sẽ vấp phải mâu thuẫn trong luật công an là cục trưởng cao nhất chỉ được cấp hàm thiếu tướng, nhưng giờ trung tướng là cục trưởng.

"Rồi tổng cục trưởng về làm cục trưởng, và cấp dưới của họ, tổng cục phó giờ cũng là cục trưởng. Và vậy thì các cục trưởng, cục phó trước đó sẽ đi về đâu?"

Về việc lưu chuyển bố trí cán bộ chính quy về địa phương, ông Quang nói sẽ nảy sinh ra nhiều vấn đề, như gia đình của nhiều cán bộ đang ổn định tại các thành phố lớn, giờ phải chuyển đi.

"Có phải ai cũng có thể đem gia đình đi theo đâu. Nhà cửa vợ con cách mấy trăm cây số thì không yên ổn, an tâm công tác được."

Ngoài ra, trước đó trong đề án cải tổ Bộ Công an, ngoài việc giải thể 6 tổng cục còn giải thể hai đơn vị cấp tổng cục là Bộ tư lệnh Cảnh sát cơ động và Bộ tư lệnh cảnh vệ.

Nhưng theo Nghị định 01, hai đơn vị này vẫn được giữ nguyên.

Ông phân tích, "Có thể là vì vai trò của Bộ tư lệnh cảnh vệ là để bảo vệ các cáp lãnh đạo Đảng nhà nước còn Bộ tư lệnh CSCĐ thì là để giữ gìn an ninh trật tự, bao gồm ngăn chặn các cuộc biểu tình, tụ tập đông người. Tuy nhiên cái này là phỏng đoán của tôi, cần phải theo dõi thêm."

Ngoài ra, ông Quang còn nhấn mạnh vào việc cần phải đảm bảo rằng "quyền hạn và chức năng" của Bộ Công an phải không thay đổi.

"Trước đây Tổng cục An ninh là tổng cục phụ trách chống gián điệp nước ngoài, mà chủ yếu là gián điệp Trung Quốc. Nếu xóa bỏ Tổng cục An ninh, thì cần phải bố trí lực lượng sao đó để nó không ảnh hưởng, nếu không những người có lợi nhất chính là những tình báo Trung Quốc."

'Không chỉ dừng lại ở Bộ Công an'


Đại tá Nguyễn Đăng Quang còn cho biết: "Việc tinh giản phải làm đồng bộ và kiên quyết của tất cả bộ máy nhà nước chính phủ, chứ không chỉ riêng Bộ Công an, và phải dẹp bỏ sáu tổng cục, như vậy, Đảng cho rằng là các cấp trung gian, có thể là thừa thãi, như vậy so với các bộ các ngành khác, có dẹp bỏ các cơ quan như thế không?"

"Như Bộ Quốc phòng, ngoài Tổng cục Tham mưu và Tổng cục Chính trị, thì còn có bốn tổng cục khác, liệu có tinh giản, cải tổ như ở Bộ Công an không?

Theo ý kiến ông Quang, nhân dịp tái cơ cấu Bộ Công an, thì nên sáp nhập Tổng cục VIII vào Cục thi hành án của Bộ tư Pháp, để đúng với chức danh và nhiệm vụ và hạn chế được các tiêu cực.

"Thường các cơ quan điều tra thường đến trại giam họ quản lý để thẩm vấn, nếu mà nhà giam của 'người nhà mình' thì dễ thực hiện mớm cung, ép cung, và tra tấn, còn các nhà giam của các bộ ngành khác thì sẽ quản lý tốt hơn rất nhiều," ông Quang lý giải.

Đồng tình với ông Quang, luật sư Trần Quốc Thuận cũng cho rằng cuộc "cách mạng" này không nên chỉ dừng lại ở Bộ Công an mà "cả hệ thống chính trị cơ quan Đảng cũng phải làm và phải làm triệt để, vì ngân sách không nuôi nổi, nhân dân không nuôi nổi."

"Bộ máy cồng kềnh nhiều khi tập trung lại để nắm giữ củng cố quyền lực, chứ không phải thực sự phục vụ nhân dân."

"Việc tinh giản là để kiểm soát lãnh đạo, thanh lọc bộ máy trong sạch, để lại những người tốt, có khả năng làm việc hiệu quả và lấy lại niềm tin của người dân với tổ chức lãnh đạo."

(BBC)

Designed byTin không lề |