Lê Thu Hà, cộng sự của LS Nguyễn Văn Đài, đã quay về Việt Nam - Tin không lề

Lê Thu Hà, cộng sự của LS Nguyễn Văn Đài, đã quay về Việt Nam


Lê Thu Hà (phải) sau hơn 2 năm rưỡi bị hành hạ dã man, tra tấn tinh thần trong nhà tù. Ảnh chụp sáng 8.6.2018 khi mới vừa sang Đức cùng với vợ chồng Ls. Nguyễn Văn Đài. Nguồn: internet
Lê Thu Hà trước khi bị bắt. Ảnh trên mạng
Sau 5 tháng được chính phủ Đức chấp nhận cho tị nạn, cô Lê Thu Hà đã quyết định trở về Việt Nam sống với người mẹ già Hoàng Thị Bình Minh ở Quảng Trị. Đây cũng là lần đầu tiên một tù nhân chính trị Việt Nam đã tự ý trở về Việt Nam, sau khi được chính phủ nước ngoài nhận sang định cư. Chính phủ Đức đã được báo tin cho biết trước và đã tôn trọng quyết định của cô Hà.
Chắc chắn trong những ngày tới, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ “hết lòng” khai thác sự kiện cô Lê Thu Hà tự nguyện trở về Việt Nam.
Trang Thời Báo vừa nhận được tin người cộng sự của LS Nguyễn Văn Đài là cô Lê Thu Hà đã tự ý mua vé máy bay từ Đức trở về Việt Nam và cô đã đặt chân lên đất Việt Nam hôm thứ Hai 19/11/2018 vừa qua.
Lê Thu Hà và LS Nguyễn Văn Đài bị bắt giam ngày 16/12/2015. Sau hơn 2 năm bị bỏ tù không xét xử, tháng 4 năm 2018 cô Hà bị kết án 9 năm tù và 2 năm quản chế với tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Ông Đài bị kết án 15 năm tù và 5 năm quản chế.
Nhờ sự can thiệp của Chính phủ Đức, ngày 07/06/2018 cô Lê Thu Hà và LS Nguyễn Văn Đài đã rời trại giam B.14 của Bộ Công an, tại xã Thanh Liệt, huyện Thanh Trì, Hà Nội. Công an đưa họ tới thẳng phi trường Nội Bài để lên đường đi sang Đức. Cùng đi với hai tù nhân này là bà Vũ Thị Minh Khánh, vợ luật sư Đài. Ba người đáp xuống phi trường Frankfurt ở Đức vào sáng thứ Sáu ngày 08/06/2018.
Như vậy, sau 5 tháng cư trú tại Đức, cô Lê Thu Hà đã quyết định trở về Việt Nam sống với người mẹ già là bà Hoàng Thị Bình Minh ở Quảng Trị. Đây cũng là lần đầu tiên một tù nhân chính trị Việt Nam tự ý trở về Việt Nam, sau khi được chính phủ nước ngoài nhận sang tị nạn. Chính phủ Đức đã được báo tin trước và họ đã tôn trọng quyết định của cô Hà.
Kể từ ngày bị bắt giam 16/12/2015 cho đến ngày bị trục xuất sang Đức ngày 07/06/2018, cô Lê Thu Hà đã ngồi tù suốt hơn 2 năm rưỡi. Nghe LS Nguyễn Văn Đài kể lại việc bị hành hạ dã man, bị tra tấn tinh thần một cách khốc liệt, bị biệt giam một cách khắc nghiệt, hầu như ông Đài không thể chịu đựng nỗi, huống hồ chi một phụ nữ như cô Lê Thu Hà. Hậu quả để lại của hơn 2 năm rưỡi bị hành hạ trong tù, nhất là những hậu quả về tâm lý không phải là nhỏ.
Chắc chắn trong những ngày tới, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ “hết lòng” khai thác sự kiện cô Lê Thu Hà tự nguyện trở về Việt Nam.
Trại giam B.14 của Bộ Công an tại xã Thanh Liệt, huyện Thanh Trì, Hà Nội, nơi giam cô Lê Thu Hà và ông Nguyễn Văn Đài suốt hơn 2 năm rưỡi. Ảnh trên mạng
Lê Thu Hà, sinh năm 1982, giáo viên Anh Ngữ và là một thành viên của Hội Anh em Dân chủ, một tổ chức do LS Nguyễn Văn Đài thành lập, cùng bị bắt với ông Đài vào ngày 16.12.2015 vì bị cáo buộc vi phạm điều 88 Bộ luật Hình sự, tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”, nhưng sau bị đổi thành tội ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền’.
***
Nhân dịp này, xin được đăng lại bài viết của cô Lê Thu Hà. Bài này đã được được đăng lần đầu trên Facebook Lê Thu Hà ngày 17/10/2013:
HÀNH TRÌNH TÔI TRỞ THÀNH “PHẢN ĐỘNG”
Tôi, một công dân đầu 8x, thế hệ mà người ta thường khôi hài, mỉa mai gọi đó là sản phẩm lỗi của xã hội, của nền giáo dục dưới một thứ chủ nghĩa hoang tưởng, phi thực tế. Tôi, như bao nhiêu bạn bè cùng trang lứa, hồn nhiên lớn, hồn nhiên sống, hồn nhiên yêu đời, yêu quê hương với những lý tưởng sục sôi dưới mái trường XHCN.
Tôi, con nhà nòi cộng sản, ông bà nội ngoại, cô dì chú bác, và cả ba tôi đều cống hiến hết mình cho sự nghiệp đánh giặc cứu nước vĩ đại. Ba tôi từng là Trợ lý Cục chính trị Quân khu 4, từng tập kích vào chiến trường B, tham gia chỉ huy những trận đấu ở Quảng Trị, và gặp mẹ tôi. Năm 1982, khi mẹ hạ sinh 2 anh em sinh đôi là tôi và anh trai, ba quyết định xuất ngũ với chế độ về hưu mất sức lao động.
Tôi lớn lên với một niềm tin mãnh liệt và một niềm tự hào lớn lao về quê hương, xứ sở, về những chiến tích lẫy lừng của cha ông. Điều kỳ lạ là, từ khi tôi biết nhận thức cho đến ngày ba tôi mất, ông chưa hề một lần kể cho chúng tôi nghe về những chiến công hay những khó khăn gian khổ trong chiến tranh mà ông đã trải qua, cũng chưa một lần định hướng cho anh em tôi gia nhập vào đội ngũ của Đảng. Ông là người khá kín tiếng, mực thước, tinh anh, với vốn kiến thức uyên bác, có tầm nhìn rộng và những nhận định sắc bén về mọi vấn đề trong cuộc sống.
Hàng xóm và người dân trong khu phố đều kính trọng ông. Những năm tháng còn học phổ thông, tôi để ý thấy ba hay theo dõi thời sự, và đặc biệt là ban đêm, ba tôi hay mở đài BBC, VOA và RFA để nghe, những đài mà với hiểu biết của tôi là phản động. Tôi thường thấy ba ngồi lặng lẽ ưu tư, trầm mặc. Nhưng hồi đó, với tuổi ăn tuổi lớn, tôi quên bẵng những ưu tư đó của ba và cứ thế hồn nhiên va vào cuộc sống.
Và rồi, có một sự kiện đã làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của tôi về những điều cố hữu mà tôi từng tin, từng cho là đúng. Đó là năm tôi học đại học năm thứ 2, một lần đi học tiết chính trị thay cô bạn (dạo đó sinh viên thường hay học thế cho nhau) ở một trường đại học khác, thầy dạy môn chính trị hôm đó có quá chén với bạn, trong hơi men, thầy đã khóc. Thầy bảo với chúng tôi rằng thầy vô cùng đau đớn khi phải đứng trên bục giảng, ngày ngày say sưa rao giảng về những mớ lý thuyết rất cao cả, nhân văn nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại, với vô vàn những khuất tất mà nhà nước này cố tình che đậy, giấu giếm, nhưng vì miếng cơm manh áo, vì cuộc sống, thầy đành chấp nhận cắn răng chịu đựng, và làm điều ngược lại với lương tâm của mình, khiến thầy vô cùng đau khổ và day dứt.
Tôi bàng hoàng, sửng sốt. Tôi không muốn tin vào những điều tai đang mình nghe. Nhưng cũng từ đó, tôi bắt đầu âm thầm tìm hiểu. Sự tò mò, hiếu kỳ và bản năng luôn tìm kiếm thông tin từ đó bắt đầu đưa tôi bước sang một bước ngoặt khác. Những năm tháng đó, Internet cũng đã có mặt ở VN nhưng vẫn còn nhiều hạn chế, và tôi cũng chưa được tiếp cận với nhiều luồng thông tin như hiện nay.
Tôi bắt đầu nghĩ đến việc ba vẫn đêm đêm nghe những đài mà tôi tin là phản động, và tôi cũng đã nghĩ ba nghe chỉ để cảnh giác, đối phó với những thứ gọi là diễn biến hòa bình, bạo loạn lật đổ của những thế lực thù địch ấy. Ban đầu, tôi hoang mang, vì những thông tin ấy hoàn toàn trái ngược với những gì tôi luôn có niềm tin mãnh liệt. Tôi như bơi giữa dòng nước lớn, ngộp thở, bất định. Rồi tôi dần dần tiếp cận, dần dần phân tích bằng những lập luận khoa học, logic, và đối chiếu với thực trạng của đất nước, của bộ máy công quyền, tôi mới bắt đầu hiểu, những thứ mà mình vẫn có niềm tin cố hữu kia, những điều mà mình luôn đinh ninh là đúng, nó hoàn toàn ngược lại.
Tôi chua xót. Và tôi nghĩ, có lẽ sự trầm mặc, ưu tư của ba cũng bắt nguồn từ những phân tích nhận định như trên, mà cho đến cuối đời, ông chưa hề hé răng nói một lần, và cũng có lẽ, ông đã mang theo xuống mồ những bí mật nào đó mà tôi không hề biết được. Sau này, tôi gặp gỡ và kết thân với nhiều người bạn, họ cũng là con em cán bộ cộng sản như tôi, và họ kể cho tôi nghe về những khuất tất trong cuộc chiến, những cuộc thanh trừng chính trị, những toan tính không hề mang dáng dấp của một cuộc chiến lẫy lừng vĩ đại mà thế hệ tôi vẫn từng được học.
Điều tôi đau đớn nhất, đó không phải là những gì mình trải nghiệm, mà đó là sự bi hài, oái oăm mà lịch sử đã để lại cho dân tộc này những niềm tin lệch lạc, mù quáng. Giá họ biết được rằng mình sống trong một giai đoạn lịch sử mà mọi sai trái khó lòng được sửa chữa nhưng vì quyền lực tối đa của nhà nước đặt lên trên mọi quyền lợi của nhân dân nó lớn quá, khó có thể một sớm một chiều thay đổi mà cố cắn răng âm thầm chịu đựng thì tôi đã phần nào bớt đau đớn. Đằng này, sự bi ai và đáng sợ của nó lại nằm ở chỗ, đa số mọi tầng lớp nhân dân đều tin tưởng đến cuồng dại cái thể chế sai lầm và lừa phỉnh lòng dân này, đó mới chính là nỗi đau đớn tột cùng.
Bạn có thể xếp tôi vào thành phần thiểu số những cá nhân hậm hực, bất mãn với chế độ, và bạn có thể dè bỉu khi bảo rằng tôi đang lầm đường lạc lối, nhưng bạn hãy chờ đi nhé, cho dù hiện nay, công cuộc đấu tranh này còn đối mặt với nhiều gian nan, trở ngại nhưng một ngày nào đó, tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy con đường tôi đang đi hoàn toàn đúng.
Hãy nhìn xuyên suốt lịch sử, bạn sẽ thấy một điều rõ ràng, tất cả mọi cuộc đấu tranh chính nghĩa đều bắt đầu từ thiểu số!
Tiếng Dân.
Bình luận & Góp ý

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Designed byTin không lề |