Tin không lề

Đang điều tra vụ ông Trương Duy Nhất liên quan đến Vũ 'nhôm'


Chánh Văn phòng Cơ quan CSĐT Bộ Công an cho biết, ông Trương Duy Nhất khi làm Trưởng đại diện báo Đại đoàn kết tại Đà Nẵng đã lợi dụng giấy tờ của báo để mua nhà đất không qua đấu giá.

Trả lời phóng viên tại buổi họp báo của Bộ Công an chiều nay, Trung tướng Trần Văn Vệ, Chánh Văn phòng Cơ quan CSĐT Bộ Công an cho biết, tới nay đã khởi tố 6 vụ liên quan đến Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ 'nhôm'.

Cụ thể như, khởi tố vụ cố ý làm lộ bí mật nhà nước đã xử phúc thẩm; Khởi tố việc lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ và thiếu trách nhiệm, toà đang sắp xếp xử phúc thẩm; Vụ vi phạm về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát và vi phạm về quản lý đất đai, liên quan đến 21 cá nhân của Đà Nẵng và TP.HCM; khởi tố vụ lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và cố ý làm trái quy định của Nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng liên quan đến NH Đông Á cũng đã bị xử.

Trung tướng Trần Văn Vệ


Riêng Vũ 'nhôm' đã bị khởi tố 3 tội và đang trong quá trình hoàn tất hồ sơ, điều tra... Còn nhóm của Phan Văn Anh Vũ, đã khởi tố 21 đối tượng, trong đó có 17 đối tượng ở Đà Nẵng và 4 ở TP.HCM.

"Hiện đang tiếp tục điều tra, làm rõ một số nhóm đối tượng ở TP.HCM để các sở, ngành đưa ra xử lý tiếp. Vụ này đang trong quá trình điều tra", Trung tướng Trần Văn Vệ nói.

Liên quan đến thông tin mạng xã hội nói ông Trương Duy Nhất bị bắt do liên quan đến vụ án Vũ 'nhôm', ông Vệ cho biết trong quá trình điều tra mở rộng, ông Nhất có liên quan Vũ 'nhôm' trong vụ lợi dụng chức vụ quyền hạn.

Cụ thể, ông Nhất khi làm Trưởng đại diện báo Đại đoàn kết tại Đà Nẵng đã lợi dụng giấy tờ của báo để mua nhà đất không qua đấu giá, gây thất thoát lãng phí.

"Việc này cơ quan điều tra đang điều tra, xác minh nên chưa cung cấp cụ thể", Chánh Văn phòng Cơ quan CSĐT cho hay.

Ông Trương Duy Nhất từng bị Toà phúc thẩm TAND tối cao tại TP Đà Nẵng bác kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm, tuyên phạt 2 năm tù về tội Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân vào tháng 6/2014.

VNN

Nuôi Trung ương Đoàn bằng nuôi một bộ. Đã đến lúc Đoàn Thanh niên 88 tuổi ‘cai sữa’ ngân sách


Đoàn đại biểu của Đoàn Thanh niên vào lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngày 10/12/2017. Ảnh: Việt Dũng/Tuổi Trẻ.

Vào ngày 26/3/2019, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh sẽ kỷ niệm 88 năm ngày thành lập (26/3/1931 – 26/3/2019).

Theo báo cáo của Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XI năm 2017 thì Đoàn Thanh niên (từ đây xin được gọi ngắn gọn là Đoàn) hiện có khoảng 6,4 triệu đoàn viên, trên tổng số khoảng 23,6 triệu thanh niên Việt Nam (từ 16 – 30 tuổi).

Vậy hãy thử xem người thanh niên 88 tuổi này đã sử dụng những nguồn lực nào để “bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp chính đáng” của gần 24 triệu thanh niên mà họ đại diện.

Nghiễm nhiên hưởng ngân sách nhà nước 


Đoàn không phải là một tổ chức chính trị – xã hội thông thường, mà là một trong sáu tổ chức chính trị – xã hội đặc biệt được Hiến pháp ghi nhận tại Điều 9, cùng với Mặt trận Tổ quốc, Hội Liên hiệp Phụ nữ, Công đoàn, Hội Nông dân và Hội Cựu chiến binh.

Với địa vị như vậy, Đoàn nghiễm nhiên có một suất trong gói ngân sách nhà nước hàng năm mà Quốc hội phê duyệt (dĩ nhiên cũng chỉ là phê duyệt mang tính thủ tục).

Năm 2019, mức dự toán chi ngân sách cho Trung ương Đoàn (với 19 đơn vị trực thuộc) được phê duyệt là 322,2 tỷ đồng, trong đó chi thường xuyên hơn 110 tỷ, chi mục tiêu quốc gia là 12,3 tỷ. Với mức này, ngân sách cho Trung ương Đoàn cao hơn Thanh tra Chính phủ (316,4 tỷ), Uỷ ban Dân tộc (255 tỷ), Đài Truyền hình Việt Nam (248,9 tỷ), Văn phòng Chủ tịch nước (198,6 tỷ), và thấp hơn Ngân hàng Nhà nước một chút (363,3 tỷ).

Nói cách khác, nuôi Trung ương Đoàn tương đương với nuôi thêm một bộ.


Năm 2018, con số tương ứng là 254,4 tỷ đồng, trong đó chi thường xuyên là 106,9 tỷ đồng, chi để thực hiện các mục tiêu quốc gia và các mục tiêu đảm bảo an sinh xã hội là hơn 10 tỷ đồng.

Theo báo cáo công khai Quyết toán ngân sách nhà nước năm 2017 và Dự toán ngân sách nhà nước năm 2019 của Trung ương Đoàn, tổng ngân sách hoạt động năm 2017 từ nguồn ngân sách nhà nước là 179,454 tỷ đồng, trong đó có khoảng 109 tỷ đồng là để dành vận hành hệ thống quản lý hành chính (tức chiếm 60,7% tổng ngân sách).

Năm 2016, Đoàn được hưởng một gói ngân sách cao đột biến, lên tới 551,505 tỷ đồng. Điều này có thể hiểu được do đây là năm tổng tuyển cử và kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đoàn.

Để dễ hình dung, chúng ta có thể liên hệ tới một nhóm nông dân chuyên xây cầu từ thiện ở Sóc Trăng. Thành lập năm 2015, sau ba năm họ xây được 47 cầu bê tông bắc qua kênh rạch với kinh phí từ 70 – 100 triệu đồng/cầu (chưa tính nhân công). Nếu lấy mức tối đa là 100 triệu đồng/cầu thì với ngân sách của Đoàn năm 2018 có thể xây được 2.544 cây cầu.

Một ví dụ khác là câu lạc bộ “Bạn thương nhau” ở Đà Nẵng xây dựng được bảy trường học kiên cố cho học sinh vùng cao với kinh phí từ khoảng 200 triệu đến 560 triệu đồng/trường (chưa tính nhân công). Nếu tính chi phí là 500 triệu đồng/trường thì ngân sách năm 2018 của Đoàn đủ để xây hơn 500 trường.

Xin lưu ý, đây chỉ là ngân sách của chính quyền trung ương cấp cho cơ quan trung ương của Đoàn. Mạng lưới của Đoàn ở các địa phương thì lại “ăn” vào ngân sách nhà nước ở địa phương theo cấp bậc hành chính tương ứng. Con số này là bao nhiêu vẫn còn là một dấu hỏi lớn.

Thanh niên tình nguyện là một phong trào thường thấy của Đoàn Thanh niên. Ảnh: Báo Đại Đoàn Kết.

Vai trò và cách sử dụng ngân sách của Đoàn


Đoàn được xem là một tổ chức quần chúng, thành lập trên cơ sở tự nguyện cũng như phục vụ nhu cầu của thanh niên. Trên thực tế, các tổ chức này hoạt động và phục vụ cho “nhiệm vụ chính trị” cốt lõi, là cánh tay nối dài của nhà nước, là “đội dự bị tin cậy của Đảng Cộng sản Việt Nam” (tôn chỉ của Đoàn).

Đoàn Thanh niên được tổ chức và vận hành theo mô hình hành chính từ trung ương xuống đến cấp xã, phường với đầy đủ chức danh thuộc biên chế ăn lương nhà nước. Họ có nhiệm vụ hoạt động trải dài trong tất cả cả mục tiêu chính sách, và mang bản chất là những hội độc quyền (trong mỗi lĩnh vực, trên mỗi địa bàn chỉ được phép thành lập một hội). Việc vẫn dựa vào bao cấp nhà nước, khiến các hội đoàn, trong đó đặc biệt là các hội đặc thù, khó có thể thực hiện được sứ mệnh thực sự của nó.

Theo Nghị quyết 07 NQ/TWĐTN của Trung ương Đoàn, Đoàn đang áp dụng mức đóng đoàn phí 2.000 đồng/tháng đối với đoàn viên không hưởng lương và 5.000 đồng/tháng đối với đoàn viên hưởng lương.

Thử nhẩm tính, nếu Đoàn thực sự nghiêm túc và sốt ruột trong việc thu đoàn phí để duy trì hoạt động, mức thu khả quan của Đoàn hằng năm sẽ vào khoảng 153 tỷ đồng (tổng dựa trên mức thu thấp nhất: 2.000 đồng/tháng x 6,4 triệu đoàn viên). Còn mức cao nhất có thể thu được là 384 tỷ đồng. Mức trung bình là khoảng 268 tỷ đồng. Tuy nhiên, ngân sách nhà nước lại cho Đoàn được nhiều hơn và dễ dàng hơn thế.

Theo Điều 4, Quyết định 57/2015 của Thủ tướng Chính phủ về Chính sách đối với hoạt động tình nguyện của thanh niên, kinh phí các hoạt động tình nguyện vì cộng đồng và xã hội do Đoàn hoặc các tổ chức khác của thanh niên tổ chức sẽ do ngân sách nhà nước bảo đảm thực hiện. Bên cạnh đó, Đoàn có thể huy động từ các nguồn đóng phí thành viên, vốn xã hội hóa hoặc từ các nguồn tài trợ, viện trợ hợp pháp.

Vì sự đảm bảo như vậy, Đoàn có mặt trong các khoản chi cho các mục tiêu phát triển quốc gia, trong đó có hai mục tiêu quan trọng nhất là: Chương trình mục tiêu quốc gia giảm nghèo bền vững và Chương trình mục tiêu quốc gia về nông thôn mới. Ngoài ra, Đoàn tham gia vào hầu hết các vấn đề trong các mục tiêu an sinh xã hội, các chủ trương chính trị trong đời sống xã hội tại Việt Nam, trải từ các hoạt động phòng chống mại dâm, chăm sóc sức khỏe cho người nhiễm HIV, bảo vệ môi trường, hỗ trợ thanh niên khởi nghiệp, v.v.

Đoàn còn là một trong các tổ chức nhận ủy thác và quản lý nguồn vốn vay từ Ngân hàng Chính sách Xã hội theo chính sách hỗ trợ tạo việc làm của Chính phủ (Điều 21 Nghị định 61/2015). Điều này cho thấy quyền lực của Đoàn không chỉ giới hạn ở các nhiệm vụ phục vụ các mục tiêu xã hội đối với nhóm đối tượng mà Đoàn đại diện, mà còn thể hiện chức năng của một cơ quan hành chính trong việc quyết định và thi hành các mục tiêu kinh tế, chính trị khác.

Luật Ngân sách Nhà nước 2015 đã đưa các tổ chức chính trị xã hội vào nhóm đối tượng phải công khai ngân sách. Tuy nhiên, việc công khai sẽ chỉ bắt đầu từ năm ngân sách 2017, nên số liệu xác thực về nguồn ngân sách phân bổ cho Đoàn cũng như các tổ chức chính trị xã hội khác trước năm 2017 vẫn là một dấu hỏi.

Kiểm toán Nhà nước và các cơ chế kiểm tra khác cũng chưa thể có báo cáo đánh giá sự minh bạch tài chính và hiệu quả hoạt động của Đoàn, ngoài việc Đoàn tự kiểm điểm, phê và tự phê trong các báo cáo đại hội.

Quang cảnh sự kiện 1.000 thanh niên tham gia làm con đường 700m do Thành Đoàn Hà Nội tổ chức năm 2013. Ảnh: Tuổi Trẻ.

Đoàn ở đâu giữa đời?


Các hoạt động phong trào thiếu tính sáng tạo của Đoàn (nhưng đảm bảo sự hiện diện áp đảo về mặt số lượng của nhóm “dự bị tiên phong”) đã triệt tiêu các sáng kiến cải cách và khiến Đoàn không thể tự thân thu hút thanh niên kiến tạo xã hội, và không thể tồn tại nếu không có bầu sữa ngân sách.

Các hoạt động phong trào của Đoàn, ngoài việc tạo ra những giá trị khó kiểm chứng về mặt tinh thần và cổ vũ khả năng tưởng tượng của đoàn viên, vẫn tiếp tục là cơ sở để chấm điểm phong trào với các sinh viên đại học, vốn là một trong các tiêu chí để đánh giá điểm rèn luyện và xét duyệt học bổng. Đoàn nuôi dưỡng những ý thức hệ được chấm điểm, và được tưởng thưởng xứng đáng bởi những vị trí chính trị trong tương lai. Vậy Đoàn đại diện cho các đoàn viên của mình, hay đại diện cho người chi tiền cho mình?

Một ví dụ về việc các hoạt động Đoàn đã cổ vũ trí tưởng tượng và kích động hiệu ứng tinh thần của thanh niên là việc Thành đoàn Hà Nội huy động gần 1.000 đoàn viên thanh niên tham gia làm 700m (theo bản đồ trên giấy) đường liên thôn tại Hà Nội năm 2013. Kinh phí cho con đường này là 1,5 tỷ đồng, tương đương ít nhất 15 cây cầu mà nhóm nông dân làm từ thiện ở Sóc Trăng tiến hành như đã kể ở trên.

Khi ấy, Bí thư và Phó Bí thư Thành đoàn Hà Nội đã giải thích rằng “có thể giá trị ngày công lao động không phải là quá lớn nhưng thể hiện tinh thần của người trẻ với nhiệm vụ chính trị của địa phương. Thành đoàn muốn tạo ra hiệu ứng lan tỏa, phát huy tinh thần xung kích của tuổi trẻ”.

“Quan điểm trong hoạt động tình nguyện của Thành đoàn là giáo dục bằng trải nghiệm thực tế, vì vậy mới huy động 1.000 thanh niên trong buổi sáng khởi công”, họ giải thích.

Cần phân biệt đi tình nguyện và đi thực tế, vì dùng tiền ngân sách và lãng phí nguồn nhân lực chỉ để đi “trải nghiệm thực tế” và thỏa mãn tinh thần hăng hái với nhiệm vụ chính trị của địa phương, thì dù dựa trên sự kiện tốt đẹp nào cũng là bất hợp lý và khắc sâu chủ nghĩa hình thức của hệ thống.

Dự thảo Luật về Hội năm 2016 (hiện đã bị tạm dừng) đã làm tăng thêm tình trạng phân biệt đối xử giữa các hội đoàn, khi miễn trừ sáu tổ chức không chịu sự chi phối của Luật về Hội là Mặt trận Tổ quốc, Công đoàn tức Tổng Liên đoàn Lao Động, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ. Theo Ủy ban Thường vụ Quốc hội, điều này phù hợp với “lịch sử phát triển và vai trò đặc biệt quan trọng của các tổ chức đó, phù hợp với thể chế chính trị của nước ta”.

Liệu sau 88 năm với phần lớn thời gian ăn lương ngân sách và nhất quán trong các hoạt động xung kích phong trào, đã đến lúc Đoàn tự lập và thôi bú mớm bầu sữa ngân sách hay chưa? Câu hỏi này có lẽ vẫn không có lời đáp (hoặc không muốn đáp), trong hoàn cảnh các tổ chức chính trị xã hội vẫn là cánh tay nối dài của đảng lãnh đạo để kiểm soát độc quyền mọi mặt xã hội. Chẳng ai muốn tự chặt đi cánh tay của mình.

Luật Khoa.

Chùa Ba Vàng, khi mê tín lộng hành là chữ nghĩa đi vào cửa mạt


Khi mê tín lộng hành là chữ nghĩa đi vào cửa mạt. Hỡi những người trót học, hãy mạnh mẽ lên!

CÓ BAO NHIÊU CHÙA BA VÀNG ?

1. Tín ngưỡng là điều linh thiêng thần bí. Vì thần bí nên giữa mê tín và tín ngưỡng không có biên giới tường minh.

2. Nghe ông Thích Trúc Thái Minh giải thích về sự thần bí của “Linh”, lấy ví dụ về bóng điện, rằng chưa bật điện lên thì chỉ thấy bóng đèn không thấy ánh sáng, bóng đèn như thể xác, ánh sáng như “Linh”; Rồi lại nghe nhiều tiếng vỗ tay sau đó, thì hiểu rằng con đường đến với khoa học thì xa xôi, mà con đường đến mê tín thì ngay bên cạnh.

Ánh sáng là vật chất, thưa ông Thích Trúc Thái Minh.



3. Nhưng bài viết này không nói về bài giảng của ông Thích Trúc Thái Minh. Bài viết này cũng không nói về chùa Ba Vàng. Mục đích bài viết này là hỏi: Trên Đất Nước ta có bao nhiêu chùa Ba Vàng? Ai đã làm biến tướng các chùa chiền? Và ai là tác giả của các chùa “Ba Vàng mới”?

4. Thì câu trả lời là: Trên Đất Nước ta có hàng trăm chùa “Ba Vàng”. Có nhiều chùa “Ba Vàng mới” khủng hơn chùa Ba Vàng Uông Bí. Đó là các chùa ở Bãi Đính, ở Tam Chúc. Là các chùa sắp mọc lên nữa ở Hồ Núi Cốc, ở khắp các nơi giữ nguyên khí linh thiêng của Đất Nước.

Chính cơ chế của chúng ta đã đẻ ra một xã hội làm biến tướng các chùa chiền như đã thay đổi tại chùa Ba Vàng. Chính cơ chế của chúng ta đã đẻ ra xã hội sinh dưỡng những ông chủ các chùa “Ba Vàng mới”.

Từ đập phá các chùa chiền sau cách mạng – là một bước đi thái cực, đến xây nhan nhản các chùa chiền “nhất thế giới” như bây giờ – lại là một bước đi thái cực khác. Cơ chế của chúng ta không cho chúng ta bước đi liên tục tiến lên một chiều. Cơ chế chúng ta dắt chúng ta nhảy từ thái cực tả sang thái cực hữu.


5. Những người lạc vào mê tín không phải do tự chính họ. Họ là nạn nhân của một xã hội dưỡng sinh mê tín.

Nếu một xã hội lành mạnh thì không thể để họ lạc vào mê tín. Nếu bạn không tin thì bạn tự trả lời câu hỏi, rằng tại sao cũng tín ngưỡng mà ở các nước khác lại không xảy ra hiện tượng mê tín dị đoan và buôn bán thần thánh đại họa như ở nước ta?

Muốn làm rõ hơn nữa nguyên do thì hãy đặt thêm câu hỏi: Tại sao nhiều người dân lại tin vào những điều mê tín dị đoan như bây giờ?

Từ một góc nhìn, câu trả lời thật đơn giản: Bởi họ không biết tin vào đâu!

Họ biết tin vào đâu khi chính những người có chức quyền cũng đi chùa xin chức quyền.

Họ biết tin vào đâu khi những kẻ có tiền lại xây chùa chiền, khuyến khích họ đi chùa cậy nhờ thần thánh.

Họ biết tin vào đâu khi những bậc trụ trì khuyên họ cậy nhờ thánh thần.

Họ biết tin vào đâu khi kẻ có quyền thay đen đổi trắng.

Họ biết tin vào đâu khi kẻ có tiền mua trắng thay đen.

Họ biết tin vào đâu khi quan tòa không bảo vệ lẽ phải.

Họ biết tin vào đâu khi mọi việc phải dựa vào đồng tiền.

Họ biết tin vào đâu khi kẻ có chữ bịt tai cúi đầu.

Bởi vậy họ phải cậy nhờ vào thần thánh và cả ma quỷ.

6. Khi mê tín lộng hành là chữ nghĩa đi vào cửa mạt. Mê tín lộng hành là có lỗi của kẻ biết chữ. Để xã hội mất lòng tin là có lỗi của kẻ biết chữ.

Hỡi những người trót học, hãy mạnh mẽ lên.

Nguyễn Ngọc Chu

Dự án dầu khí Junin 2 Venezuela: Trách nhiệm thuộc về ai?


Việc một số nhà báo đã tập trung xoáy vào trách nhiệm của nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ 2006 -2011. Với trọng tâm là khoản tiền phí tham gia dự án là 584 triệu USD trong dự án Junin 2, và phải chuyển ngay 300 triệu USD theo quy định của Venezuela. Với chi tiết ác ý là số tiền 584 triệu USD đó phải được thanh toán bằng tiền mặt. Ngay lập tức điều đó đã khiến dư luận dư luận xã hội đã hiểu rằng, việc truy cứu trách nhiệm của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hay kể cả ông Nông Đức Mạnh là không tránh khỏi.





Sau khi Liên Xô tan rã, các nhà lãnh đạo Việt Nam từ đó cho đến nay luôn có chủ trương tìm đồng minh và các đối tác kinh tế có chung ý thức hệ Xã hội Chủ Nghĩa. Việc các tập đoàn Nhà nước lớn như PVN và Viettel tham gia các liên doanh ở nước ngoài, với các đối tác ở các nước có thể chế độc đoán tương đồng như Cuba, Angola, Myanmar, một số quốc gia trong khu vực Liên Xô cũ và Venezuela. Đáng chú ý tình hữu nghị đặc biệt với Venezuela, một quốc gia trong những năm gần đây đang theo đuổi mô hình Xã hội Chủ nghĩa, đã được đặt ngang tầm với Cuba, một đồng minh ý thức hệ cộng sản lâu năm của Việt Nam.


Từ đó để thấy rằng, việc Tổng công ty Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) đầu tư khai thác dầu khí lô Junin 2 tại Venezuela thất bại hoàn toàn, là do sự áp đặt, coi đó là nhiệm vụ chính trị thay vì một dự án đầu tư hoàn toàn mang tính kinh tế của ban lãnh đạo đảng CSVN. Chính yếu tố này cộng với nguyên tắc lãnh đạo "tập thể lãnh đạo, cá nhân chịu trách nhiệm" đã khiến cho việc truy cứu trách nhiệm cụ thể của từng cá nhân ở các cấp trong mọi vụ việc bê bối nói chung và Dự án đầu tư khai thác dầu khi lô Junin 2 - Venezuela của PVN nói riêng.


Tuy vậy, phân tích bối cảnh đưa đến việc hai bên bên Việt Nam và Venezuela ký kết hợp đồng trong thương vụ vụ đầu tư khai thác dầu khí tại Venezuela, để thấy trách nhiệm của từng cá nhân lãnh đạo các cấp phía Việt Nam là việc làm cần thiết. Đồng thời để thấy rõ hơn, trong cái cơ chế Kinh tế thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa nửa nạc, nửa mỡ hiện nay đang tồn tại ở Việt Nam thì ngân sách quốc gia - được thu từ những đồng thuế chắt chiu của người dân sẽ bị ném qua cửa sổ một cách không thương tiếc. Song chẳng ai trong ban lãnh đạo cao cấp nhất phải chịu trách nhiệm. Việc lỗ lã của những quả đấm thép Vinashin, Vinaline, PVN... là những ví dụ điển hình.


Ngược lại dòng thời gian của những sự kiện quan trọng liên quan đến Dự án Junin 2 sẽ thấy như sau:



Hai nước nước Việt Nam và Venezuela thiết lập quan hệ ngoại giao cấp Đại sứ ngày 8/9/1989. Tháng 3/2006 Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An thăm nước này mở ra chuyến thăm chính thức đầu tiên. Tiếp đến tháng 8/2006, tổng thống Hugo Chavez thăm Việt Nam, cùng Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ký 3 văn kiện hợp tác cấp chính phủ, trong đó có vấn đề hợp tác dầu khí.


Sau đó là các chuyến viếng thăm Venezuela liên tiếp của Bộ trưởng Công nghiệp Hoàng Trung Hải (10/2006); Tổng bí thư Nông Đức Mạnh (5/2007); Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết (11/2008). Đáng chú ý, trong chuyến thăm của ông Nông Đức Mạnh hai bên ký kết Hiệp định Đối tác toàn diện, trong đó có đề cập đến vấn đề hợp tác năng lượng, dầu khí. Cũng như trong chuyến thăm của Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết, hai bên Việt Nam và Venezuela đã ký 15 Hiệp định, thoả thuận hợp tác. Trong đó có Hợp đồng giữa Tập đoàn Dầu khí quốc gia Venezuela và Tập đoàn Dầu khí Việt Nam về việc thiết lập liên doanh khai thác dầu khí công suất 200.000 thùng/ngày tại vành đai Orinoco thuộc Venezuela, nơi được coi là khu vực có trữ lượng dầu lớn nhất thế giới. 


Ngoài trách nhiệm chung của tập thể Bộ Chính trị trong các chủ trương lớn của đảng, có thể thấy, trong giai đoạn đầu của Dự án Junin 2, trách nhiệm lãnh đạo cao cấp là các ông Nông Đức Mạnh và Nguyễn Minh Triết. Còn trách nhiệm phía Chính phủ thuộc về ông ông Hoàng Trung Hải, là người chịu trách nhiệm tham mưu, triển khai trong vai trò Bộ trưởng Công nghiệp khi đó.


Vào năm 2010, Bộ trưởng Bộ Kế Hoạch Đầu Tư Võ Hồng Phúc và Bộ trưởng Bộ Tài Chính Võ Văn Ninh đã đề nghị PVN phải trình dự án ra Quốc Hội cho ý kiến. Với lý do vì tổng mức đầu tư cho dự án thuộc diện phải trình Quốc Hội theo quy định. Lưu ý, cho đến lúc này ông Hoàng Trung Hải giữ vai trò là Phó Thủ tướng phụ trách công nghiệp (gồm cả dầu khí).


Khi đó, Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) Đinh La Thăng đã cho rằng, theo quy định thì dự án đã triển khai trước 2010 thì không cần báo cáo Quốc Hội. Sau đó Bộ Bộ Kế Hoạch Đầu Tư lại tiếp tục lưu ý PVN, theo các quy định trước đó từ năm 2006 của Chính phủ và Quốc Hội, thì dự án Junin 2 vẫn phải trình Quốc Hội. Tuy nhiên đến những năm 2009-2010, cho dù chưa trình Quốc Hội nhưng ngày 29/06/2010 dự án Junin 2 đã được đàm phán và ký kết hợp đồng với Venezuela. Tham gia lễ ký kết hợp đồng và đại diện cao nhất Việt Nam đi chứng kiến ký kết là ông Hoàng Trung Hải.



Trước sự đã rồi, tháng 8/2010, Bộ Bộ Kế Hoạch Đầu Tư và Bộ Tài Chính đã có văn bản gửi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị phải lưu ý đến rủi ro chính trị và rủi ro tài chính của dự án. Song bất chấp những cảnh báo nói trên, PVN một lần nữa đã rút tổng mức đầu tư dự án chỉ còn 29,9% để trốn việc trình Quốc Hội đồng thời phía Việt Nam đã chuyển tiền cho phía Venezuela 442 triệu USD, vào các năm 2011 và 2012. Đẩy sự việc vào thế đã rồi. Việc người đứng đầu Chính phủ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi đó làm ngơ, đồng lõa hay khuyến khích PVN cố tình vi phạm là điều có thật và không thể không chịu trách nhiệm.


Tại thời điểm đó ông Võ Hồng Phúc Bộ trưởng Bộ Kế Hoạch và Đầu tư, cho biết, bản thân ông phải chịu những sức ép ghê gớm từ một số người, ép buộc ông phải ký giấy chứng nhận đầu tư cho dự án. Trong tình thế lưỡng nan ký thì sai luật, không ký thì đi ngược lại ý kiến chỉ đạo, ông buộc phải có văn bản báo cáo Bộ Chính trị. Kết quả Bộ Chính trị đã họp với kết quả đa số ủng hộ bỏ qua việc Dự án Junin 2 phải thông qua Quốc hội, với sự có mặt của Chủ tịch Quốc Hội khi đó là ông Nguyên Phú Trọng.


Tóm lại, có thể thấy trong Dự án Junin 2, các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết phải chịu trách nhiệm chính trị; ông Nguyễn Tấn Dũng chịu trách nhiệm trong việc quản lý chung của Chính phủ; ông Nguyên Phú Trọng phải chịu trách nhiệm về việc thiếu kiên quyết để Junin 2 lọt lưới "quốc hội" trong vai trò Chủ tịch Quốc Hội; còn các ông Hoàng Trung Hải, Đinh La Thăng chịu trách nhiệm quản lý và triển khai.


Qua đó để thấy, vì sao dự án Junin2 lại được Bộ Chính trị thông qua một cách khẩn trương, đồng thuận cao, kể cả việc PVN lách luật để trốn Quốc Hội cũng như phớt lờ những cảnh báo của các Bộ, nghành có liên quan. Vì thế, việc truy cứu trách nhiệm của một vài nhân vật cao cấp cỡ tứ trụ như nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ 2006 -2011 là điều không tưởng.


Trong những ngày này, vụ việc Tổng công ty Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) đầu tư khai thác dầu khí Venezuela thất bại, lại nóng lên. Việc một số nhà báo đã tập trung xoáy vào trách nhiệm của nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ 2006 -2011. Với trọng tâm là khoản tiền phí tham gia dự án là 584 triệu USD trong dự án Junin 2, và phải chuyển ngay 300 triệu USD theo quy định của Venezuela. Với chi tiết ác ý là số tiền 584 triệu USD đó phải được thanh toán bằng tiền mặt. Ngay lập tức điều đó đã khiến dư luận dư luận xã hội đã hiểu rằng, việc truy cứu trách nhiệm của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hay kể cả ông Nông Đức Mạnh là không tránh khỏi.


Lâu nay, báo chí nhà nước ở Việt Nam bị dẫn dắt bởi những thế lực chính trị trong nội bộ đảng, để phục vụ cho cuộc đấu đá, tranh giành quyền lực là điều không phải bàn cãi. Trong vụ việc C03 của Bộ Công an vào cuộc điều tra làm rõ các sai phạm trong Dự án Junin 2, với trọng tâm làm rõ những điều khuất tất của khoản "phí tham gia"584 triệu USD gây xôn xao dư luận thời gian gần đây trong dự án Junin 2 tại Venezuela. 


Cứ xem thông cáo báo chí của PVN ngày 21/3/2019 (bit.ly/2TRQWlq) sẽ thấy sự đổi trắng thay đen của đám nhà báo cơ hội. Nó hoàn toàn khác với những gì họ cố tình bóp méo. Họ quên rằng, Venezuela là một nhà nước pháp quyền, đa đảng với một hệ thống giám sát quyền lực tốt đủ để ngăn chặn những vụ việc tham nhũng, hối lộ cấp quốc gia. Chắc chắn phe đối lập ở Venezuela không dễ gì bỏ qua việc PVN "gửi giá" để lấy lại phần tiền hoa hồng 25% trên tông số 584 triệu USD tiền gọi là lại quả như họ đang làm rùm beng.


Trích thông cáo báo chí của PVN ngày 21/3/2019:
""Về việc này ("tiền hoa hồng" ở các hợp đồng dầu khí - PV), có lẽ nhiều người đã hiểu sai về khoản tiền gọi là “Participant Bonus” hoặc cũng có nơi dùng từ “Signature Bonus”. Nếu hiểu theo nghĩa đơn giản, chữ Bonus nghĩa là tiền thưởng (“tiền hoa hồng”) thì không đúng với bản chất của từ ngữ. 
Thực chất, khoản tiền này là khoản tiền mà nhà thầu phải trả cho nước chủ nhà khi ký hợp đồng dầu khí. Có thể giải thích một cách nôm na rằng, khoản tiền này giống như tiền ta đi mua hồ sơ thầu, giá trị của khoản tiền này nhiều hay ít tùy thuộc vào giá trị tổng thể của gói hợp đồng. Có nghĩa là khi công ty dầu khí nước chủ nhà giao tài liệu cho ta thì ta phải trả tiền, khoản tiền này cũng như một loại tiền đặt cọc để buộc tham gia dự án. Đây là một thông lệ bình thường ở quốc tế. 
Các công ty nước ngoài vào Việt Nam khai thác dầu cũng phải trả khoản tiền này. Ví dụ, BHP (Anh) đã phải trả quyền khai thác ở mỏ Đại Hùng 90 triệu USD, hoặc khi chúng ta liên doanh với phía Nga khai thác dầu ở mỏ Nhenhetxky thì cũng phải trả phí tham gia hợp đồng gần 100 triệu USD. 
Do cách hiểu và cách dịch có khác nhau nên mọi người dễ nghĩ đây là tiền “lại quả”. Việc thanh toán khoản phí này cũng theo luật dầu khí của từng nước mà không thể làm khác được. Trong dự án Junin 2, khoản tiền phí tham gia dự án này là 584 triệu đô và phải chuyển ngay 300 triệu đô theo quy định của Venezuela. Không thể nào có chuyện chúng ta chuyển tiền cho Venezuela rồi họ lại cắt xén, chia chác, lại quả với nhà đầu tư Việt Nam. 
Còn ở Venezuela, Nga cũng phải chi cho PDVSA 1 tỷ USD tiền phí tham gia hợp đồng. Trung Quốc cũng đã chi 1 tỷ USD cho cái gọi là “hoa hồng chữ ký”… 
Sự thật về chuyện “tiền hoa hồng” chỉ là như vậy!"
Chưa hết, "Thậm chí Quốc hội Venezuela quyết định nếu dự án chưa đạt hiệu quả kinh tế cao thì bất luận lý do gì, Quốc hội sẽ kéo dài thời gian thực hiện dự án cho phía Việt Nam. Sau khi ông Hugo Chavez mất, Tổng thống Nicolás Maduro lên nắm quyền. Khi sang thăm hữu nghị chính thức Việt Nam, ông cũng đã chia sẻ với những khó khăn mà Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đang gặp phải khi thực hiện dự án Junin 2. Và chính phủ Venezuela sẵn sàng cho Việt Nam lựa chọn một lô khác nếu Việt Nam thấy thuận lợi hơn, có hiệu quả kinh tế cao hơn." . Vẫn theo thông cáo báo chí của PVN ngày 21/3/2019.


Điều này hoàn toàn phù hợp với ý kiến của các chuyên gia trong nghành dầu khí Việt Nam khi cho biết, "Luật Dầu khí Venezuela cực kỳ khắt khe, và sang chảnh, bởi Venezuela quá nhiều dầu, nên nhiều công ty khai thác dầu mỏ khắp nơi trên thế giới đổ xô đến. Chính vì thế, Venezuela không bao giờ phải đi xin xỏ, quỵ lụy ai, mà ngược lại, chỉ có người khác đến cầu cạnh họ". 


Sự góp mặt của các nhà báo Nguyễn Công Khế, Hoàng Hải Vân... cựu lãnh đạo báo Thanh Niên trong những ngày này cũng phần nào cho người ta thấy, ông Trương Tấn Sang là người đứng sau vụ việc khuấy đảo dư luận này. Điều đó xuất hiện đúng vào thời điểm công tác chuẩn bị nhân sự chủ chốt cho Đại hội đảng CSVN Khóa 13 dự kiến sẽ diễn ra vào đầu năm 2021. Với mục đích hạ uy tín nhằm ngăn chặn một số nhân vật đang được dự kiến cơ cấu trong danh sách tứ trụ của khóa 13 mà thôi.


Không thể bác bỏ vai trò của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ 2006 -2016 đã tàn phá nền kinh tế Việt Nam trầm trọng đến mức không thể kể hết. Với cách thức quản lý vô trách nhiệm, tùy tiện đã sản sinh ra biết bao những Đinh La Thăng; Phùng Đình Thực; Nguyễn Xuân Sơn..., "những kẻ vén tay áo xô đốt nhà táng giấy" dính vòng lao lý. Nguyên nhân chính thuộc về chính sách kinh tế sai lầm của đảng CSVN, khi lấy kinh tế nhà nước là trọng tâm trong lúc không chú trọng và bỏ qua vai trò của kinh tế tư nhân. Song điều quan trọng hơn cả là thiết chế kiểm soát và điều chỉnh quyền lực trong hệ thống chính trị ở Việt Nam đã bị vô hiệu hóa và tê liệt. Trong đó có phần trách nhiệm của người dân chúng ta.


Ngày 21 tháng 3 năm 2019


© Kami


(Blog RFA)

Designed byTin không lề |